Ngôn từ thật
nguy hiểm. Chúng
tạo cho chúng ta
một cảm giác của
sự trường tồn,
bất biến. Chúng
ta bị phủ lấp
bởi ngôn từ,
nhưng chúng
chẳng khác gì
hơn là những
khái niệm. Chúng
không có thật.
Hãy tưởng tượng
ra một dòng sông
: danh từ "dòng
sông" không phải
là thực thể của
một dòng nước
chảy. Từ "dòng
sông" cố định:
nhưng bản thể
của dòng sông
thì lưu chuyển.
Từ tâm chỉ có
thể xuất phát từ
trái tim. Lòng
từ sẽ trở nên
trống rỗng, vô
nghĩa, nếu nó
chỉ nằm trong
ngôn từ. Tự nó
không có nghĩa
gì, giống như từ
"dòng sông" chỉ
gợi cho ta một
cái gì đó, khi
ta đã kinh
nghiệm qua. Nếu
ta bảo với một
đứa trẻ thơ về "dòng
sông", nó không
biết ta nói gì.
Nhưng nếu bạn bỏ
tay em xuống
nước, để em cảm
nhận dòng nước
chảy, thì em sẽ
thật sự biết
dòng sông là như
thế nào, không
kể em có biết
đến danh từ "dòng
sông" hay không.
Ðối với Lòng Từ
cũng thế. Danh
từ ấy không có
nghĩa gì. Chỉ
khi nào bạn cảm
được nó từ trong
tim mình, thì
bạn mới hiểu
những điều Phật
đã nói về lòng
Từ trong các bài
thuyết pháp của
mình. Cuộc đời
sẽ thiếu sót
biết bao khi
không chứa đựng
cả lý trí và tấm
lòng. Nếu chỉ
sống bằng traí
tim, con người
dễ trở thành
tình cả, một bản
tính thường được
đồng hóa với
người phụ nữ.
Tình cảm có
nghĩa là ta phản
ứng với mọi thứ,
điều đó không
tốt. Lý trí cũng
có chỗ đứng của
nó. Con người
cũng cần hiểu
những gì xảy ra
quanh họ. Nhưng
nếu chỉ hiểu với
cái đầu, nó có
thể vượt bực về
kiến thức, nhưng
con tim sẽ thiếu
đồng cảm. Tình
và lý phải luôn
đi đôi với nhau.
Ta phải hiểu
bằng lý trí và
phải dùng tình
cảm một cách
khôn ngoan, tình
cảm tràn đầy,
mang đến sự an
lạc và hoà đồng
của trái tim.
Lòng Từ hay tình
thương, không
phải là tình cảm
tạo nên bởi sự
có mặt của một
người dễ thương,
hay vì ta đang
sống bên cạnh
những người thân
của mình, hay
một người đáng
yêu. Uy quyền
hay những phản
ứng bản năng
cũng không liên
quan gì đến loại
tình thương nầy.
Yêu thương con
cháu của mình,
yêu thương cha
mẹ mình không
khó khăn gì.
Phần đông chúng
ta đều làm được,
trừ một số ít.
Nhưng tình
thương đó không
phải là lòng Từ
(metta).
Khi Phật nói về
lòng Từ, Ngài
muốn nói đến thứ
tình cảm không
có sự phân biệt
trong trái tim
ta. Tình cảm cao
thượng đó đòi
hỏi chúng ta
phải yêu thương
tất cả mọi người
như thể người mẹ
yêu thương đứa
con duy nhất của
mình. Tất cả
những ai có con
sẽ biết được sự
khác biệt khi họ
yêu thương con
mình và người
khác. Nhưng đó
chính là điều ta
phải sửa đổi.
Nếu không, ta
khó thể hiểu về
lòng Từ và sự
quan trọng của
nó.
Nếu bạn thấy một
em bé bị té xe,
ngồi khóc, tự
nhiên là ta sẽ
đỡ em dậy, dỗ em.
Lòng Từ đó cũng
không khó thực
hiện. Khó là sự
thể hiện lòng từ
trong tâm ta với
tất cả mọi người,
kể cả những kẻ
đáng ghét nhất.
Không phải tất
cả chúng ta đều
dễ thương, trừ
bậc A la hán.
Ngay chính ta
cũng không hoàn
toàn dễ thương,
thì sao lại mong
mỏi điều đó ở
người khác. Tại
sao ta phải phân
biệt giữa người
ta có cảm tình
và người ta
không ưa. Chúng
ta tự cho mình
có lý khi không
ưa những người
mà theo sự đánh
giá của chúng ta,
họ đã hành động
sai quấy. Nhưng
ngay chính ta,
đâu phải lúc nào
ta cũng hành
động đúng. Suy
cho cùng trong
chúng ta có ai
không từng làm
những chuyện
đáng hối tiếc.
Tôi không biết
về bạn, nhưng
chỉ cần soi lại
chính mình, tôi
cũng hiểu bạn
thế nào. Ai cũng
lầm lỗi, thì tại
sao lại đòi hỏi
người khác phải
hoàn toàn, muốn
người khác làm
chuyện ta không
thể làm được.
Có ba loại lòng
Từ. Thứ nhất là
lòng tốt (good
will). Chúng ta
phải có lòng tốt
đối với nhau. Ðó
là điều kiện
tiên quyết để
sống với nhau.
Nếu chúng ta
không tốt với
nhau, ta không
thể cùng ngồi
thiền với nhau.
Ta sẽ đứng dậy,
đi lung tung. Sẽ
làm ồn ào khi
mọi người quanh
ta cần yên tĩnh.
Sẽ không có xứ
sở nào tồn tại,
nếu người ta
không có lòng
tốt với nhau.
Bạn có nhận thấy
chúng ta lệ
thuộc vào nhau
rất nhiều không?
Chúng ta cậy vào
người phát thư
để có thông tin,
nhờ người bán
rau cải, nhờ nhà
nông để có lương
thực. Chúng ta
lệ thuộc vào
lòng tử tế của
các nhà hàng xóm.
Vì lòng tử tế là
điều kiện tối
cần cho cuộc
sống, chúng ta
không thể thiếu
nó, không có nó
cuộc sống sẽ đảo
lộn.
Thứ hai là tình
bằng hữu. Ta cảm
thấy gần gũi,
thân thiện với
một số người như
bạn bè, hàng xóm,
người quen biết,
người giúp đỡ
chúng ta. Sự
thân thiện là
một bước đến gần
hơn với lòng Từ,
nhưng chưa phải
là lòng Từ thật
sự. Nó làm chúng
ta thấy gần gũi
với người khác,
cũng như đem
người khác lại
gần chúng ta,
nhưng nó cũng có
khía cạnh nguy
hiểm của nó. Ðó
là lòng ưa thích.
Thường ta nghĩ
chẳng có gì xấu
trong đó, nhưng
trong sự ưa
thích, đã có sự
bám víu. Bám víu
vào bạn bè ta,
người quen, kẻ
ban ơn cho ta,
người thân chung
quanh ta. Sự bám
víu đó sẽ khiến
ta đau khổ, sân
hận, không phải
đối với người
thân của ta,
nhưng đối với
cái ý tưởng là
ta sẽ phải mất
họ. Sẽ sinh ra
lòng sợ hãi, vì
ta chỉ có thể sợ
hãi những gì ta
không ưa thích.
Do đó tình
thương thuần
khiết không còn
nữa. Vì chính sự
bám víu đã làm
hoen ố nó, làm
cho nó không còn
hoàn bích. Không
bao giờ ta có
thể tìm được an
vui với thứ tình
cảm đó. Ðiều đó
thường xảy ra
trong các gia
đình. Ðó là lý
do tại sao con
người không thể
tìm được hạnh
phúc trong loại
tình thương đó.
Tuy nhiên tình
thương chúng ta
dành cho người
thân trong gia
đình mình có thể
dùng làm hạt
giống để vun
trồng lòng Từ.
Rồi từ đó ta
phát triển, nhân
rộng nó lên. Chỉ
có như thế tình
cảm gia đình mới
có ý nghĩa. Nếu
không, nó trở
thành nơi ươm
mầm của tình cảm
sân hận - như
vẫn thường thấy
trong các gia
đình - như nước
sôi trong chiếc
ấm đậy nắp. Tình
cảm gia đình cần
được vun trồng
trong tim ta vô
điều kiện, không
cứ phải là chồng
tôi, vợ tôi, con
gái tôi, con
trai tôi, cậu
tôi, mợ tôi. Ðầy
tính cách sở hữu
của cái tôi. Nếu
như chúng ta
không thể vượt
lên và chuyển
đổi những tình
cảm đó thành vô
điều kiện, thì
tình cảm gia
đình đã không
được sử dụng
đúng chức năng
của nó. Trong
trường hợp đó,
nó được dùng để
củng cố cái tôi,
để đảm bảo cho
sự sinh tồn.
Nhưng sinh tồn
không phải là
một vấn đề, ta
không nên phí
thì giờ lo
chuyện đó. Dù có
bom nguyên tử
hay không, chúng
ta cũng không
thể tồn tại mãi
được, có phải
không? Chỉ có
một nơi chốn cho
tất cả chúng ta,
nơi mọi người
cuối cùng rồi sẽ
hội ngộ.
Tình bằng hữu
cũng đưa đến sự
bám víu. Chúng
ra bám víu vào
bạn bè. Sợ mất
họ, ta tốt với
bạn bè vì muốn
họ mãi là bạn
mình. Nhưng nếu
họ đối xử trả
lại không được
tốt, ta lập tức
nghĩ xem có nên
tiếp tục làm bạn
với họ không. Ta
đòi hỏi ở họ một
sự thân thiết,
lo lắng, quan
tâm trả lại.
Giống như kinh
doanh thương mại.
Một sự trao đổi
sòng phẳng. Ðó
là điều hầu như
tất cả chúng ta
đều làm, đến nỗi
ta chẳng bao giờ
để ý đến. Ðối
với bạn bè thì
thế, đối với gia
đình, chúng ta
còn đòi hỏi hơn
thế nữa. Nếu
người thân ta
không thương trả
lại, ta hờn tủi,
thất vọng, trầm
uất. Nếu họ bỏ
rơi ta, tình
thương trong ta
cạn kiệt. Thật
là kỳ lạ, khi
tình thương chỉ
giới hạn trong
một nhóm người.
Tình thương
không thể ẩn
tiềm trong con
người. Con người
chỉ là một đãi
xương bao bọc
bởi da. Làm sao
có thể tìm thấy
tình thương
trong đó. Nhưng
đó là bi kịch
của bao người.
Romeo và Juliet,
Cuốn theo chiều
gió... là những
bi kịch sân khấu
về người này ra
đi vì người kia
không yêu mình,
hay chia tay
nhau bằng cái
chết. Con người
trước sau gì
cũng phải xa
nhau, qua cái
chết hay qua sự
thay đổi tình
cảm, tư tưởng.
Họ cần chi phải
hành động như
thế. Làm sao
tình yêu có thể
ẩn tiềm trong
những người như
thế?
Tình thương tiềm
ẩn trong cảm xúc.
Nếu ta không sử
dụng tình cảm
gia đình làm nẩy
nở thêm cảm xúc
này, ta sẽ bị
mất thăng bằng
khi người ta
thương yêu, bám
víu vào biến mất
đi vì lý do nào
đó. Mục đích
chính của tình
cảm gia đình là
để giúp ta biết
thế nào là cảm
xúc thương yêu,
và từ đó nhân
rộng ra.
Phát triển tâm
Từ không phải
bằng cách dự một
lớp 10 ngày về
thiền hay nghe
thuyết pháp về
lòng Từ. Chúng
ta không thể mở
tắt tình cảm, lý
trí của mình như
một tắt mở bóng
đèn. Ta cần
luyện tập có
phương pháp một
cách kiên nhẫn
và với lòng
quyết tâm.
Trái tim ta cần
được rèn luyện
để yêu thương vì
nó không phải
được tạo ra để
lúc nào cũng
tràn đầy lòng
thương yêu. Nó
có thể yêu mà
cũng có thể ghét.
Nó cũng chứa đầy
ý xấu, sân si,
sợ hãi cũng như
tình thương.
Nhưng nếu như ta
không làm giảm
bớt sự hận thù
và phát triển
thêm tình thương
bằng cách thay
đổi cách cư xử
của ta trong đời
sống hằng ngày,
tâm ta sẽ không
thể an lạc, sự
an lạc mà Từ tâm
có thể mang đến
cho ta.
Khi trong ta đầy
tình thương -
loại tình thương
không có điều
kiện đối với tha
nhân - thì ta
tràn đầy an lạc.
Khi ta có thể
làm chủ được các
hành động của
mình. Trở nên tự
tin. Không sợ
hãi điều gì. Ta
tự biết mình đã
được rèn luyện
đến độ sẽ không
thể có một phản
ứng giận dữ,
ghen ghét, dù
nhỏ đến đâu có
thể xảy ra để
làm ta mất đi sự
bình yên. Ðó là
kết quả đầu tiên
và hoàn thiện
nhất mà ta có
thể có được do
đã ươm trồng
lòng Từ trong
tim ta.
Quan trọng hơn
cả là tình
thương đó đã
được vun trồng
dành cho những
kẻ không "đáng
thương" chút nào.
Ðó chính là cơ
hội thực tập để
thay đổi con tim
và lý trí của
mình. Chúng ta
ai không từng
biết một đôi
người "khó
thương" nhưng
hãy coi họ là
người giúp ta tự
rèn luyện tâm.
Sau khi chuyện
đã rồi, nhìn lại
cũng là dễ chấp
nhận, nhưng ngay
lúc ta phải đối
mặt với người đó
thì tất cả những
tình cảm tiêu
cực ấy lên trong
ta : ghét, giận,
biện hộ cho thái
độ giận ghét của
mình v.v... đó
đúng là lúc ta
cần sử dụng tình
thương của mình.
Ðúng khi ta đang
sân si.
Ðừng bỏ lỡ những
cơ hội đó. Hãy
mang tình thương
đến với mọi
người, dù là
người ta ghét
hay ta thương.
Mỗi người ta
tiếp xúc đều
mang đến cho ta
những cơ hội để
học tập, thực
hành lòng Từ,
bất kể người đó
là ai. Không kể
họ nói gì, không
cần họ có quan
tâm đến bạn hay
không, hay chính
họ có lòng từ
hay không. Không
có gì đáng kể,
cái đáng kể là
những gì đang
xảy ra trong
lòng bạn, và đó
là điều duy nhất
bạn cần nói tới.
"Nếu trong lòng
tôi chỉ có tình
thương, lòng
thương xót, chấp
nhận, nếu tôi có
thể dẹp bỏ sân
si trong lòng,
thì tôi đã đi
được những bước
chân đến gần hơn
với đạo pháp".
Giáo lý đức Phật
dạy cần phải
được hiểu thấu
đáo, rồi đem áp
dụng, thể hiện
chúng trong cuộc
sống của chúng
ta.
Ai cũng có cơ
hội để sửa đổi
các cách ứng xử
của mình với
người khác.
Chúng ta luôn
tiếp xúc trao
đổi với người
khác, và lúc nào
cũng sẽ có người
không đồng ý với
chúng ta. Khi đó
nếu chúng ta làm
thinh, không
thèm trả lời thì
đó không phải là
phản ứng của
lòng Từ. Trái
lại, nó chỉ đem
lại sân hận, bất
mãn, lo âu, rồi
dẫn đến bất cần,
lạnh nhạt. Tất
cả những thứ đó
không ích lợi gì,
và cũng chẳng
giúp chúng ta
thanh tịnh được.
Chỉ khi nào ta
có thể hành xử
với trái tim đầy
tình thương, ta
mới tìm thấy
được sự an lạc,
bình an với
chính mình.
Phật đã nói về
11 điều lợi ích
của lòng Từ. Ba
điều đầu tiên là:
"ngủ ngon, không
ác mộng, và tỉnh
giấc sảng khoái".
Nếu ai bị mất
ngủ, bạn có thể
đoán rằng là ít
nhiều họ đã
thiếu lòng Từ và
thuốc ngủ khó
thể chữa được
bệnh cho họ.
Nhưng lòng Từ có
thể giúp họ dễ
ngủ. Và vì tiềm
thức không có gì
bứt rứt, nên
không có ác mộng,
không ác mộng
thì thức dậy
cũng sảng khoái
như khi họ lên
giường ngủ, đó
chính là nhờ họ
có lòng Từ, tính
nhân ái đối với
tất cả mọi người.
Một cách ứng
dụng là trước
khi đi ngủ,
chúng ta hãy thử
làm một bảng cân
đối (balance
sheet) bằng ý
nghĩ hay viết
xuống trên giấy.
Chia tờ giấy làm
hai cột: hôm nay
tôi đối xử tử tế
với người khác
được bao nhiêu
lần? Cột bên kia
ghi: bao nhiêu
lần tôi cảm thấy
giận dữ, đau đớn,
sợ hãi, bứt rứt
khi đối đầu với
người khác? Rồi
cộng lại hai cột.
Nếu cột tiêu cực
nhiều hơn tích
cực, thì ta cần
phải tu sửa.
Giống như người
bán hàng kiểm
tra hàng hóa của
mình, những món
hàng không ai
mua, tất nhiên
phải đem trả lại.
Ðó là phương
cách tập luyện.
Không có gì là
bẩm sinh, dù
tánh xấu hay
tánh tốt. Ta
phải luôn luôn
huân tập sửa đổi
bản thân cho đến
khi tất cả những
ô uế ở thân tâm
đều được tẩy
sạch. Nhưng
không phải vì
nhờ ai cũng tốt.
Không. Nếu ai
cũng tốt, mọi
người đều đang ở
cõi trời hết cả
rồi. Ðâu phải có
mặt ở đây làm gì.
Ðây là cõi thứ
năm tính từ dưới
lên trong 31 cõi.
Thử nghĩ xem
chúng ta đang ở
cõi thứ 5 trong
31 cõi, cũng khó
thể mong đợi gì
hơn ở con người
trong cõi ấy?
Chúng ta có rất
nhiều điều phải
học trong cõi
này, và có lẽ
mục đích của cõi
này chính là thế,
để con người có
cơ hội rèn luyện
mình thêm. Không
phải để chúng ta
tìm kiếm sự
thoải mái, tiền
bạc, của cải, sở
hữu. Cuộc đời
chính là một
trường học. Ðây
là bài học quan
trọng nhất, bài
học để giúp trái
tim ta thêm bao
la. Không thể có
bài học nào quan
trọng hơn. Giống
như trong một
khu vườn, khi cỏ
dại mọc quanh
một khóm hoa
hồng, thì bao
nhiêu phân bón
cho hoa hồng đều
vô ích, hồng sẽ
không thể ra hoa,
con người sẽ
chẳng được ngửi
mùi hương của
hoa. Dần dần cỏ
dại sẽ phủ trùm
lên hoa. Trái
tim ta cũng thế.
Khóm hoa hồng là
lòng Từ đang
được ươm trồng.
Nếu chúng ta
không nhổ cỏ dại
để cây được ra
hoa, tỏa hương
thì dần dần cây
hoa Từ cũng tàn
lụi. Cỏ dại
chính là lòng
sân si của chúng
ta.
Phần đông chúng
ta đều đi tìm
người yêu thương
mình. Cũng có
người tìm được
một đôi kẻ yêu
thương họ và họ
có thể thương
trả lại. Nhưng
có biết bao kẻ
xấu số khác
không thể tìm
được ai. Họ trở
nên cay đắng hờn
tủi. Trong khi
mọi việc đáng lý
phải làm ngược
lại. Vì nếu
chúng ta là
người đầy lòng
thương đối với
mọi người thì sẽ
có bao nhiêu
người đến với
chúng ta, vì có
ai mà không muốn
được yêu thương.
Ðược người khác
thương yêu không
có nghĩa là ta
cũng đầy tình
thương. Chính kẻ
yêu ta mới có
tình cảm yêu
thương. Trong
khi có thể ta
chẳng có cảm
giác gì cả,
ngoài lòng thỏa
mãn là đã có
người thấy ta dễ
thương. Ðiều đó
chỉ làm cái tôi
của chúng ta
thêm lớn. Trong
khi yêu thương
người khác thì
cái tôi của ta
nhỏ bé lại.
Tình thương của
ta càng bao la,
ta càng có thể
yêu thương nhiều
người, cũng như
được nhiều người
yêu thương lại.
Càng cho bao
nhiêu, thì ta
lại càng được
bấy nhiêu. Ðó là
phép tính cân
đối đơn giản
nhưng ít có ai
thấy ra điều đó.
Ai cũng đi kiếm
thêm người yêu
mình, nhưng
không muốn ban
phát tình thương
cho ai cả. Ðiều
đó thật không
tưởng, thật
nghịch lý. Nhưng
trong đời sống
của ta có biết
bao điều nghịch
lý.
Ðây cũng là điều
đức Phật đã nói
trong 11 điều
lợi ích: "Ta
được con người
và muôn loài yêu
thương". Nếu ta
ban phát tình
thương đến cho
người khác, thì
tự họ sẽ tìm đến
với ta. Không
thiếu người yêu
thương ta. Ta
ban phát cho
người khác tình
thương, không
phải vì ta muốn
cho, không phải
vì họ cần, không
phải vì họ đáng
để cho, nhưng vì
trái tim ta đã
được rèn luyện
để làm như thế.
Giống như người
ta được rèn
luyện về toán.
Khi những con số
được đưa cho họ,
họ sẽ tổng cộng
chúng lại nếu họ
muốn biết tổng
số. Không có
cách gì khác hơn.
Cũng thế, nếu
trái tim ta đã
được rèn luyện
để yêu thương
thì nó sẽ yêu
thương vô điều
kiện.
Chắc sẽ có người
lên tiếng phản
đối rằng: "Nếu
người khác cộc
cằn thô lỗ với
mình, mà mình
đối xử với họ
đầy tình thương,
họ sẽ lợi dụng
ta sao?". Nếu
người khác có
làm như thế,
điều đó có thể
xảy ra lắm vì
bản tính người
đời là thế.
Nhưng đó là
nghiệp ác của họ
có phải không?
Trong khi người
tử tế không có
gì mất cả. Làm
sao bạn có thể
mất được tình
thương vẫn đầy
ắp trong tim
mình? Nếu có bị
lợi dụng, thì đó
cũng là cơ hội
để ta thử kiểm
chứng lại trái
tim mình xem nó
đã được tôi
luyện đến mực
nào, xem chính
mình có trở nên
hờn giận hay vẫn
có thể tiếp tục
đối xử tốt với
kẻ xấu đó. Là
dịp để ta xét
soi mình có hành
động đúng không?
Trong tình
thương có cả sự
quan tâm đến
người khác. Do
đó một kẻ lợi
dụng không thể
có tình thương.
Không nên sợ
tình thương làm
mình có vẻ yếu
đuối,vì tình
thương yêu thật
sự chỉ làm con
người trở nên
mạnh mẽ hơn,
không phải yếu
đuối. Một người
không có gì
ngoaì tình cảm
thương yêu sẽ
luôn cảm thấy an
ổn, hoàn toàn tự
tin vì người đó
biết rằng không
có gì có thể lay
chuyển được tình
cảm của họ. Tình
thương vô điều
kiện tăng thêm
sức mạnh cho con
người, không
phải sự yếu đuối.
Nhưng nếu tình
thương đi đôi
với đam mê như
người ta vẫn
thường mê lầm,
thì tình thương
lúc đó sẽ làm
con người yếu
đuối vì họ trở
nên bám víu, ích
kỷ. Trong khi
nếu tình thương
đến từ trái tim
thì tình cảm đó
bền vững hơn đá.
Một điều lợi ích
khác của lòng Từ
là nó giúp ta dễ
nhiếp tâm. Ðó là
lý do tại sao ta
nên bắt đầu một
buổi ngồi thiền
với những ý
tưởng tốt đẹp về
chính mình. Tâm
không thể trụ
nếu không có ba
điều căn bản :
sự rộng lượng,
đạo đức và lòng
từ. Ðó là ba cột
trụ của thiền,
giúp ta thực tập
thiền. Lòng từ
phát xuất từ
trái tim, không
thể thiếu khi ta
ngồi thiền vì