|
Hán dịch, Pháp
sư Nghĩa Tịnh,
Bộ kinh Tập-4,
q-17, tr.745, #
801
Việt dịch, Thích
Hằng Đạt
Tôi
nghe như vầy,
một thời đức
Phật ở tại thành
Thất La Phiệt,
trong rừng Thệ
Đa, vườn của ông
Cấp Cô Độc. Khi
ấy, Phật bảo các
vị tỳ kheo rằng
ở trong thế gian
có ba pháp không
đáng mến, không
thông suốt,
không đáng nghĩ
đến, không vừa
ý. Ba pháp đó là
gì? Đó là già,
bịnh, chết. Này
các tỳ kheo! Già
bịnh chết này ở
thế gian thật
không đáng mến,
không thông suốt,
không đáng nghĩ
đến, không vừa
ý. Nếu trên thế
gian không có
già, bịnh, chết
thì Như Lai
Chánh Đẳng Giác
không thị hiện ở
cõi đời này, vì
các chúng sanh
mà thuyết pháp
đã chứng đắc và
những cách điều
phục tâm. Do đó
nên biết, già
bịnh chết này ở
thế gian thật
không đáng mến,
không thông suốt,
không đáng nghĩ
đến, không vừa
ý. Vì ba việc
này mà đức Như
Lai Chánh Đẳng
Giác xuất hiện
trên thế gian để
thuyết pháp đã
chứng đắc và
những cách điều
phục tâm cho
chúng sanh.
Lúc ấy, đức Thế
Tôn dùng kệ nói
lại những nghĩa
trên:
“Các cảnh bên
ngoài sẽ tan
hoại
Trong thân biến
hoại cũng như
thế
Chỉ có thắng
pháp chẳng diệt
mất
Ai có trí huệ
khéo quán chiếu
Già bịnh chết
này cùng hiềm
nhau
Hình dung xấu xa
thật đáng chán
Dung mạo thiếu
niên tạm thời
trụ
Chẳng lâu sẽ trở
thành khô kiệt
Giả sử thọ mạng
suốt trăm năm
Cũng chẳng tránh
họa quỷ vô
thường
Già bịnh chết
thường chạy đuổi
theo
Thường tạo bất
lợi cho chúng
sanh.”
Đức Thế Tôn
thuyết kệ xong,
các vị tỳ kheo,
trời rồng, Dạ
Xoa, Càn Thát Bà,
A Tu La, v.v…
đều vui mừng hớn
hở, tin sâu
phụng hành.
Phật Thuyết Kinh
Vô Thường, Những
Việc Quan Trọng
Cần Làm Lúc Sắp
Mất
Nếu tỳ kheo, tỳ
kheo ni, cư sĩ
nam, cư sĩ nữ
biết có người
sắp mất, thân
tâm thống khổ,
thì phải khởi
tâm từ, cứu độ
ban lợi lạc cho
họ; dạy họ tắm
rửa sạch sẽ bằng
nước hoa, mặc
quần áo mới;
ngồi ngay thẳng
đàng hoàng,
chánh niệm suy
tư rằng người
bịnh thì không
có sức lực.
Người khác thì
có thể ngồi xếp
bằng. Hãy dạy
người bịnh nằm
xuống, nghiêm về
bên phải, chấp
tay chí tâm
hướng về phía
tây. Trước mặt
người bịnh dọn
dẹp sạch sẽ; chỉ
dùng phân trâu
hương bột tùy
tâm nhiều ít mà
bôi lên đất; lập
đàn tràng bốn
góc xung quanh;
lấy hoa rãi đất,
đốt các thứ
hương tốt bốn
góc nhà. Ngay
bên trong đàn
tràng, treo một
tượng Phật bằng
tơ để người bịnh
tâm tâm tương
tục, quán thấy
tướng hảo của
Phật chi tiết rõ
ràng, giúp họ
phát tâm Bồ Đề,
rồi lại dạy chi
tiết về việc ba
cõi bất an, đầy
sự khổ nạn,
chẳng phải nơi
sinh sống. Chỉ
có quả vị Phật
Bồ Đề mới thật
là nơi quy y
kính ngưỡng. Nhờ
quy y Tam Bảo
quyết sẽ sanh
vào các cõi Phật
cùng cư trú với
chư vị Bồ Tát,
thọ những sự an
lạc vi diệu. Hãy
hỏi người bịnh
rằng nay ông
muốn sanh về cõi
Phật nào? Người
bịnh đáp rằng
con muốn sanh về
cõi Phật kia.
Khi ấy, người
thuyết pháp phải
tùy theo ý thích
của người bịnh
mà dạy về mười
sáu cách quán
cõi Phật, v.v…,
như quán cõi Tây
Phương tịnh độ
của Phật Vô
Lượng Thọ chẳng
hạn. Dạy xong
hết tất cả, nên
khiến người bịnh
phát tâm muốn
sanh về cõi Phật.
Thuyết pháp xong,
lại dạy họ phải
quán chiếu kỹ
càng các tướng
hảo của Phật,
tùy theo cõi
Phật ở phương
nào. Dạy quán
tướng hảo Phật
xong, lại dạy
cách cung thỉnh
Phật và chư Bồ
Tát như sau:
“Con cúi đầu
đảnh lễ đức Như
Lai Ứng Cúng
Chánh Đẳng Giác
cùng chư đại Bồ
Tát, xin thương
xót cho con, cứu
độ ban lợi lạc.
Con nay kính
thỉnh các ngài
giúp con diệt
các nghiệp tội,
và con lại muốn
làm đệ tử, theo
Phật cùng chư Bồ
Tát sanh qua cõi
Phật”.
Thỉnh bạch như
thế lần thứ hai,
lần thứ ba. Dạy
người bịnh thỉnh
bạch xong, lại
dạy họ niệm danh
hiệu của đức
Phật đó, để
thành tựu đầy đủ
mười niệm, rồi
khuyên họ thọ
pháp Tam Quy Y,
thành tâm sám
hối nghiệp
chướng. Dạy họ
sám hối xong,
lại dạy họ thọ
giới Bồ Tát. Nếu
người bịnh đau
đớn không nói
được, phải dạy
người khác đại
diện mà thọ giới
và sám hối, v.v…
Tất nhiên các
tội chướng sẽ
hết và đắc giới
Bồ Tát, chỉ trừ
là không chí tâm.
Thọ giới xong,
người bịnh kia
nằm xoay đầu về
hướng bắc, mặt
hướng về phía
tây, mở mắt nhắm
mắt, quán tưởng
kỹ càng ba mươi
hai tướng hảo và
tám mươi vẻ đẹp
của Phật. Quán
chiếu chư Phật
trong mười
phương cũng như
thế. Lại cũng vì
người bịnh mà
thuyết pháp Bốn
Thánh Đế, Nhân
Quả Mười Hai
Nhân Duyên, vô
minh, già chết,
khổ không, v.v…
Nếu người bịnh
sắp mất, những
người lo cho
người bịnh đó,
phải niệm danh
hiệu Phật, âm
thanh liên tục
không dứt đoạn.
Tùy thep ý thích
của người bịnh
mà chỉ niệm một
danh hiệu Phật,
chứ không niệm
nhiều danh hiệu
của các đức Phật
khác, vì sợ rằng
tâm người bịnh
sanh nghi ngờ.
Nếu được như thế,
lúc mạng sống
của người bịnh
sắp hết, thì sẽ
thấy hóa Phật và
chư Bồ Tát mang
hoa báu vi diệu
đến tiếp dẫn
hành giả. Khi
vừa thấy như thế,
hành giả khởi
tâm vui mừng,
thân chẳng cảm
thấy đau nhức,
tâm chẳng tán
loạn mà sanh
chánh kiến, như
nhập vào thiền
định, rồi liền
qua đời, tất
chẳng đọa vào
những cõi khổ
địa ngục, ngạ
quỷ, súc sanh.
Nương theo lời
dạy bên trên,
lập tức sanh
trước mặt Phật,
như lực sĩ vừa
duỗi cánh tay.
Các cư sĩ nam,
cư sĩ nữ tại gia!
Sau khi người
bịnh qua đời,
nên nhặt lấy
quần áo mới và
những vật tùy
thân của họ,
phân làm ba phần,
rồi vì họ mà
cúng dường Phật,
Pháp, Tăng. Nhờ
đó mà nghiệp
chướng của hương
linh được dứt
hết, và họ được
công đức thù
thắng lợi lạc.
Chớ nên chôn
quần áo mới và
những vật dụng
đó với tử thi.
Vì sao? Vì không
có lợi ích gì
hết!
Tất cả y áo vật
dụng hay không
phải y áo vật
dụng của các tỳ
kheo, tỳ kheo ni,
cùng những người
cầu pháp tịch
tĩnh, đều phải
hợp với luật
giáo. Còn những
người khác thì
giống như hàng
cư sĩ. Lúc tiễn
đưa người mất
đến phần mộ, để
thân họ nằm
nghiêng bên phải
dưới gió, mặt
hướng về ánh mặt
trời. Thiết lập
một tòa cao trên
hướng gió, trang
hoàng đẹp đẽ,
rồi cung thỉnh
một vị tỳ kheo
giỏi tụng đọc
kinh điển, ngồi
lên pháp tòa,
rồi vì người mất
mà tụng đọc kinh
Vô Thường. Các
người con hiếu
thảo chớ ưu sầu
khóc lóc, mà
phải vì người
mất, cùng với
mọi người, chí
tâm đốt nhang
rãi hoa, cúng
dường pháp tòa,
kinh điển vi
diệu và vị tỳ
kheo trên pháp
tòa. Sau đó, trở
về chỗ ngồi,
chắp tay cung
kính, nhất tâm
lắng nghe lời
kinh. Vị tỳ kheo
đó phải đọc tụng
bài kinh từ từ.
Những ai nghe
kinh tụng, mỗi
người phải tự
quán chiếu thân
mình vô thường,
chẳng bao lâu sẽ
tan hoại, mà
khởi tâm niệm xa
lìa thế tục,
nhập vào chánh
định.
Sau khi vị tỳ
kheo kia tụng
đọc kinh xong,
phải rãi hương
hoa cúng dường,
rồi cung thỉnh
vị đó tụng đọc
kinh chú vào ly
nước sạch không
có trùng ba mươi
bảy biến, để rãi
lên mình người
mất. Lại cũng
chú nguyện thanh
tịnh vào nắm đất
ba mươi bảy lần,
rồi rãi lên mình
người mất. Sau
đó tùy ý gia
đình, hoặc chôn,
hoặc thiêu, hoặc
bỏ thây người
mất trong rừng.
Nhờ lực nhân
duyên công đức
này, mà tất cả
nghiệp chướng
của hương linh
trong trăm ngàn
muôn ức kiếp như
mười tội ác, bốn
tội nặng, năm
tội nghịch lớn,
phỉ báng kinh
điển Đại Thừa,
v.v… tất cả
trong một lúc
đều tiêu hết.
Thần thức hành
giả sanh trước
mặt Phật, được
công đức lớn,
khởi trí huệ,
đoạn trừ vô minh
hoặc, đắc sáu
thần thông cùng
trí tam minh,
tiến vào Sơ Địa,
đi khắp mười
phương, cúng
dường chư Phật,
nghe thọ chánh
pháp, từ từ tu
tập vô biên
phước huệ, rốt
ráo chứng đắc
đạo Bồ Đề vô
thượng, chuyển
bánh xe pháp, độ
vô số chúng sanh,
bước lên quả vị
Đại Viên Tịch,
thành đấng Chánh
Giác Tối Thượng.
11/04/04
Thích Hằng Đạt
|