|
Hiếu Kinh Của Phật Giáo
Hòa Thượng Tuyên Hóa
~oOo~
Tông
chỉ của bộ Kinh Ðịa Tạng nằm
trong tám chữ: "Hiếu đạo, Ðộ
sanh, Bạt khổ, Báo ân." Tám
chữ này muốn nói lên điều gì?
Chính là nói lên đạo lý hiếu
thảo với cha mẹ. Con người biết
hiếu thảo với cha mẹ thì sẽ làm
trời đất rạng rở. Việc khiến
trời đất cảm động, cũng chính là
lòng hiếu thảo cha mẹ, nên nói:
"Thiên địa trọng hiếu, hiếu
đương tiên." Chữ Hiếu này rất
quan trọng. Chỉ cần một chữ "Hiếu"
thì cả nhà được bình an. "Hiếu
thuận hoàn sanh hiếu thuận tử."
(Cha mẹ biết hiếu thảo thì sẽ
sinh con hiếu thảo) Nếu như quý
vị hiếu thảo với cha mẹ mình,
thì sau này con cái sẽ hiếu thảo
với quý vị; còn nếu như quý vị
không hiếu thảo , thì con cái
của quý vị sẽ không hiếu thảo
với quý vị. Cho nên vì sao phải
học làm người? Làm người có ý
nghĩa gì? Ðừng nói rằng tôi sinh
ra làm người, một cách quá mơ hồ
là xong. Không phải vậy đâu! Gốc
rễ của cách làm người là ta phải
biết bổn phận hiếu thảo với cha
mẹ. Bởi vì cha mẹ chính là trời
đất, cha mẹ là sư trưởng, cha mẹ
cũng là chư Phật. Nếu như quý vị
không có cha mẹ thì quý vị sẽ
không có được thân thể này, mà
không có thân thể này thì quý vị
sẽ không bao giờ thành Phật. Cho
nên quý vị muốn thành Phật thì
trước tiên phải hiếu thảo với
cha mẹ. Do vậy điều thứ nhất
chính là Hiếu Ðạo.
Tông chỉ thứ hai của bộ Kinh này
là "Ðộ sinh." Sao gọi là
độ sinh? Từ bờ bên này sang bờ
bên kia gọi là "độ"; từ sinh tử
đến Niết Bàn cũng gọi là "độ";
từ phiền não tới thành Bồ đề
cũng gọi là "độ." Nói độ sinh
chính là độ chúng sinh. Ðộ chúng
sinh không phải nói độ một người,
hai người, cũng không phải độ ba
người, năm người mà gọi là độ
chúng sinh. Ðộ chúng sinh là độ
tất cả mười hai loài chúng sinh,
giáo hóa, khiến họ đều phát tâm
Bồ đề, sớm thành Phật quả. Ðây
mới gọi là độ chúng sinh.
Thứ ba là "Bạt khổ", vì
đây là bộ Kinh dạy ta bạt trừ
những khổ não của chúng sinh.
Thứ tư là "Báo ân", nghĩa
là phải báo ân cha mẹ. Tám chữ
Hiếu đạo, Bạt khổ, Ðộ sinh, Báo
ân này là Tông chỉ của Kinh Ðịa
Tạng. Nếu như giảng rõ ràng thì
rất là nhiều, cho nên tôi chỉ
giảng kỹ những điều quan trọng,
sau đó thì các vị sẽ hiểu rõ.
Nói đến đạo hiếu này, có người
vừa nghe nói thì liền nghĩ. "Tôi
phải về nhà hiếu thảo với cha mẹ."
Nhưng về đến nhà, gặp cha mẹ thì
liền quên đi việc hiếu thảo. Tại
sao quên? Chính là vì mình không
biết đúng đắn thế nào là lòng
hiếu thảo. Ðể bày tỏ lòng hiếu
thảo đúng đắn bạn cần phải học
Phật pháp. Quý vị ở đây học Phật
pháp tức là hiếu thảo với cha mẹ.
Không cần nói tôi về nhà mới là
hiếu thảo cha mẹ, để khi về đến
nhà lại quên hiếu thảo cha mẹ.
Quý vị ở đây học Phật pháp, làm
một người tốt trên thế giới,
điều này đối với thế giới thì có
lợi. Có lợi cho thế giới, thì
chính là hiếu thảo với cha mẹ.
Hiếu có bốn loại: Có tiểu hiếu,
đại hiếu, viễn hiếu, cận hiếu.
Cái gì gọi là tiểu hiếu? "Tiểu
hiếu" là hiếu với gia đình,
chính là có hiếu thuận với cha
mẹ của mình ở nhà, chứ chưa hiếu
thuận với tất cả mọi người, chưa
có thể làm một người hiếu quảng
đại. "Hiếu quảng đại" là gì?
Hiếu quảng đại chính là "Ðại
hiếu", hiếu với khắp thiên hạ,
xem tất cả cha mẹ trên đời là
cha mẹ của mình. Ðây gọi là hiếu
thảo với tất cả mọi người. Nhưng
đại hiếu này còn chưa nói đến
việc hiếu thảo chân chánh. "Hiếu
thảo chân chánh" là sao? Chân
hiếu" là chỉ khi nào quý vị
thành Phật mới gọi là Chân hiếu.
Lòng hiếu này vượt ngoài bốn
loại hiếu kia; nó là một loại
hiếu chân chánh. Cho nên dù phụ
thân không cho phép đức Thích Ca
xuất gia, nhốt Ngài ở trong cung,
nhưng Ngài vẫn lén đi xuất gia
tu hành. Ngài tu khổ hạnh sáu
năm trên núi Tuyết, rồi sau đó
Ngài ngộ đạo thành Phật dưới cội
cây Bồ đề, đây là sự hiếu thảo
chân chánh. Cho nên sau khi Ngài
thành Phật, Ngài lên cung trời
thuyết pháp cho mẹ. Quý vị xem
đây có phải là "Chân Hiếu" không?
Thế nào gọi là "cận hiếu"? Cận
hiếu là con người theo thời đại
ngày nay mà hiếu thảo với cha mẹ,
đi học cũng là phương pháp hiếu
thảo với cha mẹ, đây gọi là cận
hiếu. "Viễn hiếu" là hiếu thảo
muôn đời; cận hiếu là hiếu thảo
đời này. Cận hiếu cũng có thể
nói là tiểu hiếu, nhưng cũng có
ít nhiều không giống. Viễn hiếu
là hiếu thảo muôn đời, như Trung
Quốc có 24 người con hiếu, 24
người con hiếu này là hiếu thảo
muôn đời, vì họ đã để lại tiếng
thơm cho muôn đời.
Nói đến "Nhị thập tứ hiếu" này
thì Trung Quốc có một người gọi
là Ðổng Vĩnh. Ðổng Vĩnh còn gọi
là Ðổng Ảm. Ðổng Vĩnh rất hiếu
thảo với cha mẹ. Hàng xóm của
anh ta có một người họ Vương,
gọi là Vương Kỳ. Ðổng Vĩnh là
người nghèo, không có tiền,
Vương Kỳ là người giàu có. Nhưng
mẹ của Ðổng Vĩnh, vì nhờ có
người con hiếu thảo nên được
khỏe mạnh mập mạp. Mặc dù đã lớn
tuổi, nhưng từ sáng đến tối bà
luôn cảm thấy vui vẻ. Còn bà mẹ
của Vương Kỳ mặc dù tiền bạc
sung túc, ăn thì có thịt heo,
thịt gà, cá, vịt, toàn thứ ngon
vật lạ, nhưng lại ốm yếu bệnh
hoạn. Bà ta không có một chút
vui vẻ, luôn đau buồn. Có một
hôm Ðổng Vĩnh không có ở nhà,
Vương Kỳ cũng không có ở nhà, bà
ốm mới hỏi bà mập: "Nhà bà nghèo
như thế, cũng không có gì ngon
để ăn. Vậy tại sao bà mập như
vậy? Bà lớn tuổi như thế, mà mập
như vậy là lý do gì? Mẹ của Ðổng
Vĩnh mới nói với mẹ của Vương Kỳ
rằng: "Bởi vì con của tôi rất là
hiếu thảo, nó không dám làm một
việc gì xấu cả, lại rất thật thà
đúng đắn, cần cù làm việc. Tôi
không có điều chi đau buồn về nó,
lại rất hài lòng. Tâm hồn thoải
mái, thân thể khỏe mạnh, tôi
thích như vậy, nên tôi mập được."
Sau đó mẹ của Ðổng Vĩnh tức là
bà mập hỏi lại bà ốm: "Bà có
tiền như thế, ăn toàn là thứ
ngon vật lạ, tại sao lại ốm như
vậy? Bà ốm như cây sậy, có phải
là bệnh gì không? Bà ốm này liền
trả lời: "Tôi hả! Tuy có tiền,
tuy có đồ ăn ngon, nhưng đứa con
của tôi, tánh nó không thật thà,
không đúng đắn, thường làm những
hành vi phi pháp; hôm hay phạm
pháp, ngày mai cũng phạm pháp.
Ba hôm nay bị sai nha bắt tra
hỏi, mai lại có lệnh gọi của phủ
đường gửi đến. Tôi từ sáng đến
tối, chỉ lo lắng cho đứa con này,
ăn dù ngon cách mấy cũng cảm
thấy không vui, từ sáng đến tối
lúc nào cũng ưu sầu, lo buồn.
Cho nên tôi càng ngày càng ốm đi,
mập không nổi, đều là vì buồn
bực chuyện này"...
"Hiếu",
tuy có viễn hiếu, cận hiếu, đại
hiếu, tiểu hiếu, nhưng nói đến
sự hiếu thảo chân chánh, thì
chân hiếu chính là tu hành để
sau này thành Phật. Các vị hôm
nay học Phật pháp, không trở về
nhà, chính là sự hiếu thảo chân
chính, đúng là biết học Phật. Có
thể hành trì phật pháp thì mới
là sự hiếu thảo đúng đắn nhất.
__________________________________________________________________ |