|
Phẩm Giới Hạnh Ðầy Ðủ, thứ 7
Bấy giờ, Bồ Tát Hiền Hộ lại bạch
Phật rằng:
-Thật hy hữu đức Thế Tôn! Lại có
tam muội tối thù thắng này. Bạch
đức Thế Tôn! Nếu chư Bồ Tát bỏ
nhà mà đi xuất gia, thâm tâm
muốn thuyết và hay suy tư tam
muội này, thì phải an trụ trong
pháp nào để hay giảng nói và
quán sát?
Phật bảo Bồ Tát Hiền Hộ:
-Này Hiền Hộ! Nếu có Bồ Tát bỏ
nhà xuất gia, thâm sâu mến thích
giảng rộng, lại muốn suy tư tam
muội này, thì Bồ Tát xuất gia đó
trước hết phải hộ trì giới hạnh
thanh tịnh, giới hạnh chẳng
khiếm khuyết, giới hạnh chẳng
nhiễm dơ, giới hạnh chẳng ô
trược, chẳng chấp giới hạnh,
giới hạnh chẳng động, giới hạnh
chẳng bị quở trách, giới hạnh
được các bậc hiền trí khen ngợi,
giới hạnh được hiền thánh mến
phục. Phải nên niệm biết những
giới hạnh như thế.
Này Hiền Hộ! Bồ Tát xuất gia đó
làm sao được giới thanh tịnh,
cho đến giới hạnh được chư hiền
thánh mến phục?
Này Hiền Hộ! Bồ Tát xuất gia đó
phải y theo giới Biệt Giải Thoát,
thành tựu oai nghi, thành tựu
các hạnh lành, cho đến thành tựu
giới hạnh số nhiều như hạt bụi.
Người nhìn đều kính nể cuộc sống
thanh tịnh đó. Trong các giới
hạnh thường nghĩ nhớ phải thành
tựu. Phải tin sâu, chẳng được
chấp trước. Lúc nghe pháp Không,
vô tướng, vô nguyện, tâm không
sợ hãi, không hối hận, lui sụt.
Này Hiền Hộ! Do nhân duyên đó,
Bồ Tát xuất gia thành tựu giới
hạnh thanh tịnh như thế, chẳng
thấy giới hạnh, chẳng chấp trước
giới hạnh, cho đến thành tựu
giới hạnh được chư thánh mến
phục.
Khi ấy, Hiền Hộ bạch Phật rằng:
-Bạch đức Thế Tôn! Giới hạnh của
Bồ Tát xuất gia đó sao lại chẳng
thanh tịnh, giới hạnh thiếu sót,
giới hạnh nhiễm trước, giới hạnh
ô trược, giới hạnh ỷ lại, giới
hạnh mà người trí quở trách,
giới hạnh không được chư thánh
mến kính?
Phật bảo:
-Này Hiền Hộ! Nếu có Bồ Tát xuất
gia chấp trước hình tướng, thọ
trì giới cấm, tu nơi phạm hạnh;
cứ như thế chấp giữ thọ, chấp
giữ tưởng, chấp giữ hành, chấp
giữ thức, mà thọ trì cấm giới,
tu phạm hạnh, rồi suy nghĩ rằng:
“Nay tôi trì giới, hành khổ hạnh,
tu học phạm hạnh như vầy. Nguyện
đời sau được sanh lên các cõi
trời hoặc sanh làm người, tự tại
tái sanh thọ các quả báo lành”.
Này Hiền Hộ! Do nhân duyên đó,
Bồ Tát xuất gia này thành tựu
giới hạnh chẳng thanh tịnh, cho
đến giới hạnh mà chư thánh không
mến kính. Ðó gọi là vì cầu có,
vì có sanh, vì thọ quả báo dục
lạc, vì có chỗ sanh.
Này Hiền Hộ! Bồ Tát xuất gia đó
nghĩ muốn thuyết tam muội này,
muốn suy tư tam muội này, trước
hết phải nên đầy đủ giới hạnh
thanh tịnh, cho đến thành tựu
giới hạnh được chư thánh kính
mến, cũng niệm thường hành Bố
Thí Ba La Mật, đó gọi là hạnh bố
thí thù thắng, bố thí pháp, bố
thí vi diệu, bố thí thật vi diệu,
bố thí tinh tấn vi diệu, bố thí
vô thượng, cũng thường dũng mãnh
tinh tấn không dừng, chẳng bỏ
trọng trách, chẳng mất chánh
niệm, thường hành nhất tâm,
chánh tín thanh tịnh chẳng có
ganh tỵ, chẳng đắm trước thế
gian lợi dưỡng danh tiếng, khất
thực như pháp để nuôi thân mạng,
mãi hành hạnh khất thực, chẳng
nhận thỉnh riêng, xa lìa nhàm
chán người đời, vui chốn A Lan
Nhã, tôn sùng hạt giống thánh,
kính hạnh đầu đà, dừng lời thế
gian, nhưng luận việc xuất thế,
đến nơi thanh vắng, điềm nhiên,
chẳng nói lời giả dối, thường
kính trọng người khác mà không
khinh khi, trong mọi thời thường
hành hạnh tàm quý, mang ơn thì
biết ơn, biết rồi thì đền ơn;
đối với thiện tri thức thường
nhớ thân cận; không trái nghịch
lời dạy của các bậc tôn sư; nếu
nghe kinh điển thâm sâu như vầy,
thường chuyên tâm lãnh thọ quyết
không nhàm chán; đối với các vị
pháp sư khởi tâm kính trọng như
cha hiền, như bậc thiện tri thức,
cho đến như chư Phật. Do nhờ
Phật pháp vi diệu mà thành tựu
đạo Bồ Ðề vô thượng, nên khiến
tăng thêm tâm kính mến tôn trọng.
Lại nữa, này Hiền Hộ! Nếu Bồ Tát
hoặc có lúc đến chỗ các hàng
Thanh Văn, nghe thuyết kinh pháp
thâm sâu như thế mà đối với vị
pháp sư kia không có tâm kính
mến, không có tâm tôn trọng,
không khởi tưởng như cha hiền,
không khởi tưởng như bậc thiện
tri thức, không khởi tưởng như
chư Phật, không khởi tưởng như
thầy giáo, không thể gần gũi hầu
hạ cúng dường, thì ở nơi nào mà
được nghe kinh? Phải biết người
đó không thể lãnh thọ, viết chép,
giải thích khiến chánh pháp được
trụ thế dài lâu. Kẻ đó nếu hay
thọ lãnh, biên chép, giải thích
khiến chánh pháp trụ thế dài lâu,
thì không có lẽ nào vậy.
Lại nữa, này Hiền Hộ! Nếu Bồ Tát
hoặc đến chỗ của hàng Thanh Văn,
nghe giảng về pháp tăng thượng
vi diệu này mà chẳng sanh tâm
cung kính, chẳng sanh tâm tôn
trọng, cho đến chẳng sanh kính
như Phật, không thể tận tâm gần
gũi cúng dường, nếu hay đọc tụng
thọ trì giải thích khiến kinh
điển này không chóng bị hoại
diệt, thì không thể có điều đó.
Vì sao? Vì không tôn trọng kinh
điển này, nên pháp này chẳng bao
lâu sẽ bị diệt mất.
Lại nữa, này Hiền Hộ! Nếu Bồ Tát
hoặc đến chỗ của hàng Thanh Văn,
nghe giảng về kinh điển vi diệu
này, mà sanh tâm kính mến, sanh
tâm tôn trọng, lại khởi tâm xem
như thầy giáo, xem như đức Phật,
gần gũi hầu hạ cúng dường, có
thể lãnh thọ, viết chép, giải
thích, khiến kinh này được lợi
lạc trụ lâu dài trên thế gian,
thì là có lý.
Lại nữa, này Hiền Hộ! Nếu Bồ Tát
đó đến chỗ của hàng Thanh Văn,
nghe giảng về kinh điển vi diệu
này, mà liền khởi tâm tôn trọng,
tưởng như chư Phật, gần gũi hầu
hạ cung kính cúng dường. Người
này tuy chưa tu học kinh điển
này, mà đã tu tập; tuy chưa giải
thích được, nhưng đã giải thích,
khiến diệu pháp được trụ lâu dài
ở thế gian, không bị đoạn diệt,
là có thể được. Vì sao? Vì hay
kính mến tôn trọng chánh pháp,
nên kinh này được trụ thế dài
lâu.
Này Hiền hộ! Do nhân duyên đó,
nên nay Ta bảo ông rằng người đó
ở nơi thuyết pháp sư, sanh tâm
mến thích, sanh tâm cung kính,
sanh tâm quý trọng, xem như
thiện tri thức, xem như thầy
giáo, xem như chư Phật, tận tâm
hầu hạ cung kính cúng dường.
Này Hiền Hộ! Nếu làm được như
thế thì gọi là hành những hạnh
mà Ta đã hành, thọ những lời Ta
đã răn dạy.
Lại nữa, này Hiền Hộ! Bồ Tát
xuất gia đó tất muốn giải thích
tam muội này, lại muốn suy tư
tam muội này, nên thường thích
làm những việc ở nơi A Lan Nhã,
không nên sống ở lành xóm thành
ấp, xa rời bạn xấu và những chỗ
nhiều mong cầu, chẳng tham ăn
mặc, chẳng tích trữ lương thực,
chẳng nhận tiền tài của cải,
chẳng tham cầu danh thơm lợi
dưỡng, chẳng tiếc thân mạng,
thường nghĩ xả thân, xa rời tham
trước, hằng tu quán tưởng cái
chết, thường hành tàm quý, chẳng
tạo các điều xấu, nhiếp thọ
chánh pháp, tâm không nghi ngờ,
thường niệm xả rời, chẳng chấp
giữ các tướng, nên tu tâm từ,
chớ giữ tâm ganh ghét oán thù,
thường khởi tâm từ bi, không
hành theo sân hận, an tân vui vẻ,
chớ tưởng thương ghét, thường đi
kinh hành, phá trừ sự che chướng
của ngủ nghỉ.
Này Hiền Hộ! Bồ Tát xuất gia nếu
hay an trụ pháp hạnh như thế,
thì hay tu học, giải thích, suy
tư tam muội Niệm Phật Hiện Tiền
này.
Lúc đó, Bồ Tát Hiền Hộ lại bạch
Phật rằng:
-Thật hy hữu, đức Thế Tôn! Những
lời đức Như Lai thuyết về kinh
điển thâm sâu vi diệu đó, thật
rất thù thắng, thật vi diệu thù
thắng, không thể nghĩ bàn. Tuy
nhiên, chư Bồ Tát đời sau còn
giãi đãi làm biếng ỷ lại, tuy
nghe kinh điển vi diệu thâm sâu
này, nhưng khởi tâm sợ hãi,
hoảng hốt nghi ngờ, thối thất
lớn lao, không thể phát tâm vui
vẻ mến thích. Họ sẽ nghĩ rằng:
“Nay tôi sẽ tu tập kinh điển của
chư Phật ở cõi khác. Vì sao? Tôi
nay tự biết có nhiều chướng nạn,
thân ngu bịnh khổ khí lực yếu ớt,
thì làm sao kham nổi tu hành
theo kinh điển này?”
Bạch đức Thế Tôn! Những kẻ đó
đối với pháp thâm sâu lại sanh
tâm xa rời buông xả, không thể
phát tâm chuyên cần dũng mãnh
tinh tấn, mến thích thành tựu y
theo kinh điển này.
Bạch đức Thế Tôn! Khi đó cũng có
chư Bồ Tát tinh tấn cần cầu, mến
thích pháp này, phụng trì pháp
này, nhiếp thọ pháp này. Nếu các
pháp sư thuyết pháp này, thì họ
y theo lời dạy mà hành trì, hay
xả thân mạng, chẳng chấp danh
lợi quyền quý, chẳng cầu lợi
dưỡng, chẳng tự rao bán công đức
của mình, chẳng đắm nhiễm y bát,
chẳng vui ở thành ấp, thường đến
chỗ thanh nhàn núi rừng tịch
tĩnh; vừa nghe qua pháp bảo vi
diệu này thì vui mừng hớn hở,
lại thường phát tâm tinh cần tu
tập đầy đủ; lãnh thọ pháp môn vi
diệu này, thường đọc tụng, nên
thường trì niệm, suy tư nghĩa lý,
nên như lời dạy mà thực hành.
Trong tương lai, nơi chư Phật,
họ không cầu đa văn trực tiếp,
cũng chẳng cầu nơi chốn, chỉ vì
thành tựu công đức mà thường
niệm chuyên cần tinh tấn dũng
mãnh.
Bạch đức Thế Tôn! Những người đó
xưa kia đã từng chư Phật, tích
lũy các căn lành. Những trai
hiền gái thảo đó phát tâm tinh
tấn lớn lao vì nghe được pháp vi
diệu này, lại phát nguyện trang
nghiêm lớn: “ Con nguyện rằng dù
cho thân này khô tiệt đói khát,
xương tan thịt nát, lửa bỏng
thiêu đốt, nhưng vẫn không ngừng
hành khổ hạnh, vì muốn thành tựu
theo kinh điển vi diệu này,
quyết không tạm thời làm biếng
giãi đãi ỷ lại, mà không nghe
chánh pháp vi diệu thù thắng này,
cũng chẳng không suy gẫm nghĩa
lý thâm sâu, lại chẳng bỏ người
khác mà không giảng giải, nhưng
thường dũng mãnh tinh tấn, vì
muốn nhiếp thọ chư Bồ Tát; nghe
kinh điển vi diệu này của đức
Như Lai, nghe rồi sanh tâm vui
mừng lớn lao.
Bấy giờ, đức Thế Tôn khen ngợi
đại Bồ Tát Hiền Hộ:
-Lành thay, lành thay, này Hiền
Hộ! Ðúng như thế, đúng như thế!
Như lời ông nói, Ta nay tùy hỷ.
Này Hiền Hộ! Do Ta tùy hỷ nên
hết thảy ba đời hằng hà sa số
chư Phật cũng tùy hỷ.
Lúc ấy, Bồ Tát Hiền Hộ bạch Phật
rằng:
-Bạch đức Thế Tôn! Nếu có Bồ Tát
tại gia ở trong thế gian nghe
tam muội này, muốn tự suy tư,
tức có thể giải thích cho người
khác, cho đến một ngày hoặc qua
một đêm, người này an trụ hạnh
pháp gì để được suy tư thành tựu
tam muội này, rồi giảng nói cho
người khác nghe?
Phật dạy:
-Này Hiền Hộ! Bồ Tát tại gia ở
thế gian đó, nếu muốn tu tập suy
tư tam muội này, hoặc một ngày
một đêm, cho đến trong một
khoảng vắt sữa trâu, Ta nay nói
cho ông nghe, người đó ở thế
gian thường nên chánh tín chẳng
khởi tham sân, thường nghĩ việc
bố thí tùy theo của ít nhiều,
nên bố thí tất cả mà chẳng mong
cầu quả báo, nên quy y Phật,
Pháp, Tăng, chẳng theo thiên
thần, cũng chẳng lễ lạy họ,
chẳng sanh tâm đố kỵ, thường
niệm tùy hỷ, thường sinh sống
thanh tịnh y theo chánh pháp,
chẳng mến con gái, chẳng đắm vào
phụ nữ, chẳng chấp trước vợ con,
chẳng nhiễm nhà cửa, chẳng tích
tụ tài sản châu báu, thường mến
xuất gia, nghĩ việc cắt tóc, tu
tám giới quan trai, hằng trụ ở
ngôi già lam, tâm thường hoài
tàm quý, phát tâm Bồ Ðề, chẳng
nghĩ thừa khác, thấy tỳ kheo trì
giới thanh tịnh tu phạm hạnh
quyết không giỡn cợt mà thường
hành cung kính; nếu có theo ai
nghe học tam muội này thì khởi
tâm kính mến vị pháp sư đó, khởi
tâm tôn trọng, xem như thiện tri
thức, xem như thầy giáo, xem như
đức Phật, có thể cung phụng tất
cả, thường nhớ ơn, hằng nghĩ
cách báo ơn vì được dạy pháp vi
diệu này.
Này Hiền Hộ! Lúc ở nhà, Bồ Tát
tại gia phải trụ theo pháp như
thế mà hành, rồi sau dạy lại tam
muội đó, phải suy tư như thế, tu
tập như thế.
Bấy giờ, Bồ Tát Hiền Hộ bạch
Phật rằng:
-Hy hữu thay, đức Thế Tôn! Hôm
nay Ngài vì Bồ Tát xuất gia và
tại gia, chánh tín thành tựu mến
thích Phật pháp thâm sâu, mà
tuyên thuyết diệu pháp vô thượng
như vầy, để khiến họ an trụ vô
số hạnh pháp như thế, rồi sau
này sẽ suy tư, giải thích tam
muội này.
Bạch đức Thế Tôn! Sau khi đức
Thế Tôn diệt độ, tam muội này có
thể được lưu truyền rộng rãi ở
cõi Diêm Phù Ðề chăng?
Phật bảo Hiền Hộ:
-Này Hiền Hộ! Sau khi Ta diệt độ,
ở cõi Diêm Phù Ðề, kinh điển tam
muội này trong bốn mươi năm sẽ
được lưu truyền rộng rãi, rồi
cuối năm trăm năm sau lúc con
người sống trăm tuổi và chánh
pháp đã diệt, thời của các tỳ
kheo ác hạnh, thời thường phỉ
báng chánh pháp, thời sự trì
giới đã giảm sút, thời sự phá
giới hưng thạnh, thời các quốc
gia gây chiến tranh với nhau,
thì sẽ có chúng sanh vẫn còn căn
lành vì xưa kia đã từng gần gũi
chư Phật, cúng dường tu hành,
trồng các hạt giống lành; những
đại trượng phu này sẽ được kinh
điển này, và tam muội đây cũng
sẽ được lưu truyển khắp cõi Diêm
Phù Ðề; đó gọi là do oai thần
gia trì của chư Phật, nên khiến
cho họ được nghe biết kinh điển
này; nghe rồi họ vui mừng biên
chép, đọc tụng, thọ trì, suy tư
nghĩa lý, rồi giảng giải cho
người khác nghe, và y theo lời
dạy mà tu hành.
Khi đó, Bồ Tát Hiền Hộ và các
người Bảo Ðức Ly Xa, nghe Phật
thuyết về lúc chánh pháp bị diệt,
nên rơi lệ như mưa, từ chỗ ngồi
đứng dậy, chỉnh y phục, bày vai
phải, gối phải quỳ xuống đất,
chấp tay cung kính bạch rằng:
-Bạch đức Thế Tôn! Chúng con
nguyện rằng năm trăm năm sau khi
đức Như Lai diệt độ, thời con
người sống trăm tuổi, thời sa
môn điên đảo, thời chánh pháp
sắp diệt mất, thời hủy báng
chánh pháp, thời phá hoại chánh
pháp, thời sự trì giới giảm
thiểu, thời phá giới tăng trưởng,
thời các hộ pháp chánh pháp giảm,
thời kẻ hộ tà pháp tăng, thời
chúng sanh ô trược lầm loạn,
thời các nước giao tranh, đối
với kinh điển tam muội vi diệu
do đức Như Lai thuyết ra, chúng
con sẽ thọ trì, đọc tụng, suy tư
nghĩa lý, giải thích cho người
khác. Vì sao? Vì đối với diệu
pháp này, tâm của chúng con
không nhàm chán, quyết không
biết đủ, nên hay nghe, hay viết
chép, hay đọc tụng, hay thọ trì,
hay suy tư, hay tu hành, hay
diễn thuyết rộng kinh điển do
đức Như Lai thuyết này.
Lúc đó, con của cư sĩ thương chủ
Ca Ha Ngập Ða, Na La Ðạt Ða Ma
Nạp, v.v… nghe Phật nói về thời
chánh pháp bị hoại diệt, nên vì
chánh pháp mà rơi lệ nức nở, và
từ chỗ ngồi đứng dậy, chỉnh y
phục, bày vai phải, gối phải quỳ
xuống đất, cung kính chấp tay,
bạch Phật rằng:
-Bạch đức Thế Tôn! Ðối với kinh
điển vi diệu do đức Như Lai
thuyết, chúng con hay thọ trì,
nhiếp thọ bảo hộ để chánh pháp
được phát triển.
Bạch đức Thế Tôn! Chúng con sẽ
hộ trì kinh điển vi diệu do đức
Như Lai thuyết này, khiến cho
kinh điển được rộng tuyên, lưu
hành rộng rãi và lâu dài ở thế
gian. Vì sao? Nếu kinh điển này
được lưu hành ở thế gian suốt vô
lượng a tăng kỳ kiếp thì có
nhiều chúng sanh sẽ y theo đó mà
hành trì, thành tựu đạo Bồ Ðề vô
thượng chánh đẳng chánh giác.
Bạch đức Thế Tôn! Chúng con được
nghe pháp chưa từng nghe, chí
tâm thọ trì, suy tư nghĩa lý,
giải thích cho người khác, lưu
hành rộng rãi.
Bạch đức Thế Tôn! Chúng con nay
nghe kinh điển vi diệu thâm sâu
này, mà tất cả mọi người trên
thế gian đều không tin. Vì vậy,
trước hết chúng con sẽ vì họ mà
tạo căn lành pháp khí, rồi sau
đó mới giải thích cho họ nghe.
Bấy giờ, trong đại chúng có năm
trăm vị tỳ kheo, tỳ kheo ni, cư
sĩ nam cư sĩ nữ, nghe đức Như
Lai nói về thời chánh pháp bị
hoại diệt, nên vì chánh pháp mà
rơi lệ như mưa, rồi từ chỗ ngồi
đứng dậy, chỉnh y phục, bày vai
phải, gối phải quỳ xuống đất,
cung kính chấp tay bạch Phật
rằng:
-Chúng con sẽ thọ trì chánh pháp
của đức Như Lai. Tuy nhiên, lúc
đó chúng con xin chư vị đại sĩ
thiện trượng phu hãy làm nơi
chúng con y theo, hãy bảo bọc
gia hộ, để đối với kinh điển vi
diệu thâm sâu do đức Như Lai
thuyết này, chúng con có thể giữ
gìn nghĩa lý chân thật rồi y
theo pháp mà hành trì. Cúi xin
đức Thế Tôn phó chúc chúng con
cho các vị thiện trượng phu rõ
ràng. Vì sao? Bạch đức Thế Tôn!
Chúng con và các vị đó có thể
thọ trì giữ gìn chánh pháp.
Lúc đó, đức Thế Tôn liền nở nụ
cười, phóng ánh hào quang vàng
ròng. Hào quang đó bay khắp các
cõi Phật trong mười phương, rồi
trở về nhiễu quanh Phật ba vòng,
và nhập vào đảnh của Ngài.
Lúc ấy, tôn giả A Nan suy nghĩ
rằng: “Xưa nay đức Thế Tôn cười
rất nhiều lần, nhưng những lần
đó đều có lý do. Ta nay thỉnh
hỏi nhân duyên mỉm cười của Ngài”,
rồi từ chỗ ngồi đứng dậy, chỉnh
y phục, bày vai phải, gối phải
quỳ xuống đất, chấp tay hướng
Phật, dùng kệ thỉnh hỏi rằng:
“Tâm Ngài thanh tịnh, hạnh không
dơ
Có oai đức lớn, thần thông cao
Trên các bậc tối tôn ở đời
Hiển hiện vô cấu như vầng trăng
Thánh trí vô ngại, tâm giải
thoát
Ca Lăng Tần Già, Trời Tối Tôn
Tất cả dị luận không thể động
Ðột nhiên mỉm cười có nhân duyên
Thông đạt chánh chân, vì con
thuyết
Hay nhiều lợi lạc, Lưỡng Túc Tôn
Nghe âm thanh vi diệu của Phật
Tất cả đều vui mừng lớn lao
Chư Phật đâu từng cười vô cớ
Phật lại phóng quang thắng hơn
người
Ai hôm nay được lợi ích lớn?
Nên nay phải cười để chỉ bày
Ai nay đây chứng đắc chân thật?
Ai nay đây làm đấng pháp vương?
Ai nay đây tự làm quán đảnh?
Ai nay đây lên quả vị Phật?
Ai nay đây làm lợi cõi đời?
Ai sẽ tuyên hết tạng Phật pháp?
Ai nơi Phật trí được thường trụ?
Nên Thế Tôn ứng duyên mỉm cười”.
Bấy giờ, đức Thế Tôn dùng kệ trả
lời:
“A Nan, thấy đại chúng đây không?
Nhiếp hộ năm trăm từ tòa dậy
Thân tâm hoan hỷ phát tín thành
‘Chúng con sau này được pháp này’
Họ nhất tâm chiêm ngưỡng đức
Phật
Ta vào lúc nào cũng như vậy
Ðồng ở trước Ta phát nguyện lớn
‘Chúng con đời sau chứng đạo này’,
Lại có tám người từ tòa dậy
Ðứng đầu tối tôn trong năm trăm
Họ ở trong thời mạt pháp sau
Vì người đời tuyên thuyết pháp
này
Ta nay bảo ông lời như vầy
Trong đại chúng đây trí vô ngại
Họ chẳng phải ở một chỗ Phật
Ðứng dậy chấp tay kính Thế Tôn
Ta quán xưa kia vô lượng đời
Tám muôn chư Phật đồng thời hiện
Tám người dẫn đầu từ tòa dậy
Lại vì hộ trì diệu pháp này
Trước tám muôn ức do tha
Lại ở trước vô số chư Phật
Tâm được giải thoát, danh đức
vang
Khi ấy họ cũng đã nhiếp trì
Nay lại ở trong thắng pháp Ta
Hay đứng đầu nhiếp hộ làm lợi
Giáo hóa vô số chúng Bồ Tát
Những đại nhân đoạn trừ ganh
ghét
Họ sau khi Như Lai diệt độ
Nhặt xá lợi Ta, hưng cúng dường
Khéo trì các Phật sự của Ta
An trí xá lợi khắp mười phương
Dựng tháp đất bằng hay trên núi
Phó chúc trời rồng và xí điểu
Họ lại nương y vào kinh này
Mất đi đều được sanh lên trời
Sau tuy chuyển xuống làm người
Mà thường chẳng rời dòng quý
phái
Khéo trì pháp Bồ Ðề của Ta
Lại phát nguyện lớn tùy bản tâm
Lúc thì vì pháp đến xứ khác
Hằng trồng kinh thâm sâu vi diệu
Sẽ ban truyền pháp cho nhiều
người
Dùng tâm vui vẻ trừ ganh ghét
Cầu pháp chân thành không làm
biếng
Khinh tiền tài, nói gì mến thân
Hàng phục hết thảy ngoại luận sư
Thường đem diệu pháp huệ thí
người
Lúc đời không ai thọ kinh này
Cũng không đọc tụng dạy lại
người
Chỉ có năm trăm hiền sĩ đây
Nay ở trước Ta từ tòa dậy
Lại tám đại sĩ Bồ Tát này
Tương lai truyền pháp ở Bắc
Thiên
Hằng vui rộng tuyên nhiều lợi
lạc
Hoằng truyền kinh điển thâm sâu
này
Tám chánh đại sĩ làm thượng thủ
Số năm trăm này lại không tăng
Xa rời ganh ghét xả danh lợi
Tương lai hoằng truyền rộng pháp
lớn
Những tỳ kheo cùng tỳ kheo ni
này
Các cư sĩ nam, cư sĩ nữ
Trí khéo không ganh đăng pháp sư
Sẽ thành chánh giác đại oai đức
Ðủ thần đức không thể nghĩ bàn
Thể tướng trăm phước đức trang
nghiêm
Ðược vui vi diệu trừ các khổ
Lâu nhổ gốc ba độc phiền não
Họ từ nay xả bỏ thân mạng
Quyết chẳng sanh trong các đường
ác
Trong tất cả đời thường hòa hợp
Gặp đạo Bồ Ðề pháp tối thắng
Nên xả tất cả cõi xấu xa
Cũng hay mãi rời những chỗ nạn
Không thể biết ngần mé công đức
Thọ nhiều phước vô lượng như thế
Lại sẽ được gặp Phật Di Lặc
Nơi Phật thường khởi tâm hòa hợp
Cung kính cúng dường làm lợi
người
Vì chỉ cầu Bồ Ðề vô thượng
Khi ấy bọn họ thường vân tập
Hầu hạ đức Phật Lưỡng Túc Tôn
Vì Bồ Ðề vi diệu chư Phật
Sẽ vượt sanh tử, lên bờ giác
Thời mạt thế pháp bị hoại diệt
Họ vẫn thường thọ trì pháp này
Ở nơi xứ sở thường tu hành
Gặp thời Phật Di Lặc hầu cận
Và họ trong đời Hiền Kiếp này
Rộng làm đuốc sáng lợi cho đời
Ở mọi nơi họ thường hộ kinh
An trụ ba đời không khiếp sợ
Tương lai ức số nhiều chư Phật
Không thể nghĩ bàn khó biết hết
Họ đều cúng dường rộng tu hành
Thường hộ Phật sự thù thắng này
Có ai thành Bồ Ðề trước mặt
Mỗi mỗi đều đồng tu cúng dường
Mà hoặc muốn diệt độ trước hết
Ta trụ nhiều đời na do tha
Nay đây đại Bồ Tát Hiền Hộ
Cũng là bảo đức châu xuất gia
Thương chủ Ngật Ða Ca Ma Na
Thường gặp hằng sa vô số Phật
Nơi đó cũng thọ kinh vô thượng
Xưa đã qua nhiều số kiếp
Giỏi toán không thể tính hết
được
Vô lượng ức kiếp ai hay biết
Nếu có chúng sanh được nghe danh
Hoặc lúc thức hoặc khi mộng mơ
Phát tiếng sư tử rống dũng mãnh
Họ làm tối tôn trong trời người
Nếu có chúng sanh nghe danh họ
Thẳng hay tín kính và tùy hỷ
Tất cả làm Phật không nghi ngờ
Hà huống cúng dường nơi thân họ
Pháp họ thọ không thể nghĩ bàn
Thọ mạng pháp trụ cũng vô lượng
Lợi ích rộng lớn không cùng tận
Công đức trí huệ cũng khó biết
Họ xưa nơi Phật khó suy lường
Thanh tịnh trì giới hằng sa số
Họ hành bố thi rộng trước Phật
Chỉ cầu Phật Bồ Đề vô thượng
Công đức họ không thể tính đếm
Nhiều kiếp tuyên thuyết không
cùng tận
Trong đạo Bồ Ðề không tăng giảm
Thường niệm hộ trì kinh điển này.
A Nan nếu ai hộ kinh này
Viết chép đọc tụng và ghi nhớ
Ông nên quyết định sanh cung
kính
Quyết chẳng rời năm trăm người
này.
A Nan nếu ai trì kinh này
Tự sẽ chuyên tâm cầu kiên cố
Thanh tịnh cấm giới xả ngủ nghỉ
Quyết định đắc diệu tam muội này
Trong luật Ta thuyết Mộc Xoa
Các tỳ kheo học ở Lan Nhã
Nếu hành Đầu Đà chẳng xả bỏ
Ðắc được tam muội này không nghi
Tất cả thỉnh riêng hay xả hết
Nếu là mỹ vị đều đoạn trừ
Hầu thầy thường xem như chư Phật
Ai nói chẳng chứng tam muội này!
Họa tham sân si trước giác biết
Ngã mạn ganh tỵ đều xa rời
Tình không ô uế, niệm vô vi
Ðọc tụng tư duy thắng tam muội
Ý thanh tịnh, chỗ không thể
nhiễm
Ðiều phục các căn ngừng oan
khiên
Nhất tâm chuyên niệm thân Như
Lai
Ðọc tụng thọ trì diệu tam muội
Nếu có Bồ Tát ở tại gia
Tâm thường giữ vững việc xuất
gia
Thọ trì đọc tụng khẩu nghiệp
thành
Tâm thường niệm giác tam muội
này
Hằng hay tu trì năm loại giới
Thọ nhiều lần giới tám quan trai
Thường ở chùa chiền bỏ đời tư
Ðọc tụng suy tư tam muội này
Chẳng đam mê đắm trước phụ nữ
Chớ thương gái nhỏ và tiền tài
Hàng cư sĩ nam thường tàm quý
Hãy nên ghi nhớ tam muội này
Chớ khởi tâm hãm hại người khác
Chỉ nhớ trừ bỏ sự đùa cợt
Không nơi đắm chấp, trụ trong
nhẫn
Mà niệm suy tư tam muội này
Chớ chấp trước vào các tài sản
Hương hoa son phấn tóc mượt mà
Không nơi nhiễm trước an trụ
nhẫn
Mà thường thọ trì tam muội này
Nếu tỳ kheo ni cầu kinh này
Thường cần quy kính trừ đố kỵ
Giỡn cợt cống cao và ngã mạn
Chứng Bồ Ðề này cũng không khó
Nên phát tinh tấn trừ ngủ nghỉ
Tất cả dục cầu đều đoạn hết
Tâm mến thích pháp giữ tịnh mạng
Chỉ hay đọc tụng tam muội này
Tâm thường chẳng cùng chung tham
dục
Chớ khởi sân hận, không bức não
Chẳng dùng dây ma trói chúng
sanh
Chỉ nên thọ trì tam muội này
Chẳng làm theo những điều cong
vạy
Chớ tham y đẹp và đồ thơm
Chớ nói hai lưỡi tách biệt người
Chỉ nên thọ trì tam muội này
Thanh sắc nam nữ chẳng rộn tâm
Lặng dứt không còn các tà niệm
Với thầy mình xem như chư Phật
Chỉ nên thọ trì tam muội này
Nơi sanh vĩnh viễn rời đường ác
Trong Phật pháp chẳng tin rỗng
tuếch
Phá trừ ba cõi các chướng nạn
Nên thường thọ trì tam muội này”.
__________________________________________________________________ |