|
Phẩm Quán Sát, thứ 6
Bấy giờ, đức Thế Tôn lại bảo Bồ
Tát Hiền Hộ:
-Này Hiền Hộ! Nếu chư đại Bồ Tát
muốn tư duy tam muội này, thì
phải làm sao?
Này Hiền Hộ! Bồ Tát đó phải tư
duy như vầy: “Ðức Thế Tôn của
tôi đang thuyết pháp trước hàng
trời người”.
Này Hiền Hộ! Bồ Tát nhất tâm tư
duy như vầy: “Chư Phật Như Lai
ngồi tòa sư tử tuyên thuyết
chánh pháp, thành tựu đầy đủ tất
cả tướng hảo, tối vi diệu tối
thù thắng, đoan nghiêm, đáng mến
nhìn không chán”. Chí tâm quán
sát các tướng hảo lớn như thế,
tức thấy rõ ràng tường tận mỗi
mỗi đức tướng của chư Như Lai;
đã thấy rồi bèn thỉnh hỏi tướng
nhục đảnh. Ðã hỏi rồi lại quán
sát những tướng hảo khác rõ ràng
tường tận, và suy tư: “Tướng hảo
vi diệu của chư Phật thật là hy
hữu. Xin nguyện đời sau con được
thành tựu đầy đủ thân tướng hảo
như chư Phật. Xin nguyện đời sau
con thành tựu đầy đủ oai nghi
giới đức thanh tịnh. Xin nguyện
đời sau con thành tựu đầy đủ tam
muội này. Xin nguyện đời sau con
được trí huệ viên mãn như chư
Phật. Xin nguyện đời sau con
được giải thoát viên mãn như chư
Phật. Xin nguyện đời sau con
được giải thoát tri kiến như chư
Phật. Xin nguyện đời sau con
được tướng hảo viên mãn như chư
Phật, chứng quả Bồ Ðề vô thượng
chánh đẳng chánh giác. Chứng quả
vị Phật rồi, con cũng tuyên
thuyết tất cả diệu pháp giữa
hàng trời người như chư Phật”.
Bồ Tát quán sát chư Phật đầy đủ
như thế, cho đến thành tựu tất
cả pháp quán sát. Sau đó, lại
suy tư rằng: “Trong đây gì là
bản ngã, gì là pháp của ngã sở,
ai sẽ chứng quả vị Phật, Bồ Đề?
Tâm sẽ chứng đắc ư? Thân sẽ
chứng đắc ư? Thân vốn ngang
ngạnh, vô tri, vô giác, vô thức,
vô phân biệt, vô tác giống như
cỏ cây, ngói đá, gương kính, còn
đạo Bồ Ðề thì không sắc, không
hình, không ảnh tượng, không
tướng mạo, không thể thấy biết,
không thể cảm xúc biết, thì làm
sao nương vào thân đó mà tu hành
chứng quả Bồ Ðề như thế? Trong
đó ai có thể chứng đắc được? Nếu
do tâm chứng đắc, thi tâm vốn vô
hình sắc, không thể thấy biết
được, đồng như huyễn hóa. Quả Bồ
Ðề thì cũng không có hình sắc để
có thể thấy biết, vô lậu, vô vi,
và đồng như huyễn hóa, thì làm
sao chứng được, giác biết được,
mà sao nói rằng thân tâm đắc đạo
Bồ Ðề?
Lúc đại Bồ Tát quán sát tường
tận như thế, thấy rõ ràng thân
tướng không thể chứng đắc đạo Bồ
Ðề, cũng biết rằng tâm lại không
thể chứng đạo Bồ Ðề. Vì sao? Các
pháp không nương vào sắc mà
chứng đắc sắc, nương tâm mà
chứng đắc tâm. Chỉ nương vào lời
nói mà biết tất cả pháp. Tuy vậy,
chúng vốn là vô sắc, vô hình, vô
tướng, vô lậu, không thể xem
thấy, không thể chứng biết,
không thể chứng đắc, không thể
chẳng chứng đắc. Vì sao? Vì thân
của chư Như Lai vốn vô lậu. Do
thân chư Như Lai vô lậu nên tâm
cũng vô lậu. Do tâm chư Như Lai
vô lậu nên sắc tướng cũng vô lậu.
Lại nữa, sắc tướng của chư Như
Lai vốn vô lậu, nên thọ cảm vô
lậu, cho đến hành và thức cũng
vô lậu, giới pháp của chư Như
Lai cũng vô lậu, tất cả tam muội
trí huệ cũng vô lậu, cho đến
giải thoát tri kiến cũng vô lậu;
như thế cho đến chư Như Lai, tất
cả ngôn thuyết của chư Như Lai,
những lời đã thuyết, nay thuyết
và sẽ thuyết, cùng tất cả pháp
đều vô lậu.
Này Hiền Hộ! Bậc trí hay thông
đạt tất cả Phật pháp như thế,
còn kẻ ngu thì nào biết được.
Lúc họ quán sát như thế, không
thể nắm bắt được tất cả pháp. Vì
sao? Ai hay chứng ngộ mà không
thể nắm bắt. Sao gọi là chứng
ngộ và cũng không thể nắm bắt?
Duyên theo sự chứng ngộ nào mà
không thể nắm bắt? Họ hay quán
sát như thế xong, thì nhập vào
diệt tận định, phân biệt được
các pháp, cũng chẳng phân biệt
được các pháp. Vì sao? Này Hiền
Hộ! Như lúc lửa chưa cháy, có
người nói như vầy: “Nay tôi sẽ
dập tắt ngọn lửa này”. Này Hiền
Hộ! Ý ông nghĩ sao, kẻ đó nói
như thế có phải là người thành
thật chăng?
Bồ Tát Hiền Hộ thưa:
-Bạch đức Thế Tôn! Không thành
thật.
Phật bảo:
-Các pháp như thế xưa nay rốt
ráo không thể nắm bắt được. Sao
nay lại nói rằng: “Ta hay chứng
biết tất cả pháp, Ta hay liễu
đạt tất cả pháp, Ta hay giác ngộ
tất cả pháp, Ta hay giải thoát
tất cả chúng sanh”? Trong dòng
sanh tử, những lời này không
phải là lời chân chánh. Vì sao?
Trong pháp giới vốn không có các
pháp, cũng không có chúng sanh,
thì sao lại bảo rằng có nhân
duyên độ chúng sanh trong cõi
này ư? Tuy nhiên, chỉ trong Thế
Đế mới có nhân duyên độ.
Này Hiền Hộ! Ý ông nghĩ sao,
người đó nói như vậy có thật
chăng?
Bồ Tát Hiền Hộ thưa:
-Bạch đức Thế Tôn! Không thật.
Phật bảo Hiền Hộ:
-Do đó, trai lành gái thảo nào
muốn thành tựu đạo Bồ Ðề vô
thượng, cho đến muốn thành tựu
đạo Bồ Ðề Duyên Giác, đạo Bồ Ðề
Thanh Văn, đều phải quán sát tất
cả pháp như thế. Lúc quán chiếu
sẽ nhập diệt tận định, không còn
phân biệt hay chẳng không phân
biệt. Vì sao? Này Hiền Hộ! Vì
tất cả pháp xưa nay chẳng có
sanh diệt, mà sau khi xuất định
lại có phân biệt thì là chấp một
bên, còn trong định không phân
biệt là chấp một bên khác. Cả
hai bên đó không phải là thiền
định tịch tĩnh, cũng chẳng không
phải là thiền định tịch tĩnh,
không chỗ suy tư, không chỗ phân
biệt, không chỗ chứng biết,
không chỗ qua lại, không chỗ tụ
tập, không chỗ suy nghĩ, không
chỗ phát khởi.
Này Hiền Hộ! Ðó gọi là trung đạo
mà tất cả sự việc, tính lường,
nơi chốn đều y theo Thế Đế.
Lại nữa, này Hiền Hộ! Trong Đệ
Nhất Nghĩa Đế chân thật, không
thể nắm bắt được chính giữa hoặc
hai bên. Vì sao? Này Hiền Hộ!
Tất cả pháp giống như hư không,
xưa nay vốn tịch diệt, chẳng
thường, chẳng đoạn, chẳng có
tích tụ, chẳng có trụ xứ, không
thể y theo, không hình tướng, vô
vi, không có tính đếm.
Này Hiền Hộ! Kia không thể tính
đếm thì làm sao lại có? Không
thể tính đếm nên không thể nhập
vào con số. Không thể nhập vào
con số cho đến không có trí tính
đếm, danh từ lời nói.
Này Hiền Hộ! Lúc chư đại Bồ Tát
quán sát như thế, biết chư Như
Lai, không thể chấp trước. Vì
sao? Do không thể chấp vào tất
cả pháp, nên nương nơi không có
xứ sở mà có thể chấp vào, cũng
không có cội gốc nên có thể đoạn
dứt. Do trừ diệt cội gốc nên
không có chỗ nương vào.
Này Hiền Hộ! Chư đại Bồ Tát đó
nên suy gẫm tam muội Chư Phật
Hiện Tiền như thế. Nếu sau khi
đã thấy chư Như Lai như thế xong,
chớ nên giữ lấy đắm vào, chớ nên
chấp trì. Vì sao? Này Hiền Hộ!
Không thể chấp giữ tất cả pháp,
vì chúng giống như hư không, bản
tánh thường vắng lặng.
Này Hiền Hộ! Như chày kim cang
được bỏ trong lửa, khéo tôi
luyện rèn nén, nên trị được lửa
mạnh khói độc. Như miếng sắt
nóng vừa được lấy ra từ lò vẫn
còn cháy đỏ, thì bậc trí không
nên cầm nắm. Vì sao? Miếng sắt
vẫn còn lửa vàng, nếu chạm vào
thì sẽ bị phỏng. Cũng như thế,
này Hiền Hộ! Bồ Tát quán chiếu
chư Phật, không thể chấp giữ. Do
đó, lúc Bồ Tát quán sát sắc
tướng của chư Phật, chớ nên khởi
tâm đắm trước. Quán sát thọ, cho
đến hành thức cũng không nên
khởi tâm đắm trước. Lại nữa, lúc
Bồ Tát quán giới pháp cũng không
nên chấp trước. Quán thiền định
như thế, cho đến trí huệ giải
thoát, giải thoát tri kiến cũng
chớ nên chấp trước. Vì sao? Ai
chấp giữ thì không thể rời pháp
khổ sanh tử, vì pháp khổ sanh tử
đều do chấp giữ mà có. Vì vậy,
lúc Bồ Tát quán sát chư Phật như
thế, chớ nên có ý tưởng chấp giữ.
Này Hiền Hộ! Tuy không chấp giữ,
mà nên cần cầu công đức thù
thắng vi diệu của chư Phật, đó
gọi là Phật trí, Như Lai trí,
trí huệ rộng lớn, trí huệ tự
nhiên, trí huệ tự tại, trí huệ
không thể nghĩ bàn, trí huệ khó
xưng lường, trí huệ vô đẳng đẳng,
trí huệ Nhất Thiết Trí. Nếu ai
muốn nhập vào những loại trí huệ
này, phải nên tinh tấn suy tư
quán chiếu tam muội Thấy Phật
Hiện Tiền.
Lúc ấy, đức Thế Tôn muốn nói lại
nghĩa này, nên thuyết kệ rằng:
“Giống như tấm kính và son phấn
Phụ nữ trang sức xoa bóng mặt
Kẻ ngu khởi tâm nhiễm vào đó
Nơi nơi chạy theo vì cầu dục
Trong không hắn khởi tưởng điên
đảo
Chẳng biết pháp đó hư vọng sanh
Kẻ đó bị lửa tham dục đốt
Cô kia khởi dục lại tự phát.
Nếu có Bồ Tát khởi niệm này
Gọi là vô trí, chấp tâm mình.
Cam lồ Bồ Ðề trong tương lai
Ta cứu chúng sanh thoát khổ nhọc
Trong đệ nhất nghĩa không chúng
sanh
Thế gian chỉ có sanh lão tử
Các pháp vô hình như trăng nước
Sao có Bồ Ðề mà cầu được?
Các hình sắc như ảnh trong gương
Như huyễn như bóng như hư không
Phàm phu chấp vào không thể
cưỡng
Họ tuy trói, hư không chẳng thật.
Chư Bồ Tát các bậc hiền trí
Biết đời điên đảo nên thấy rõ
Liễu đạt không người, ai thọ khổ?
Họ sẽ thành đạo vô thượng giác
Không ý phân biệt Phật Bồ Ðề
Tâm xưa nay vốn tự sáng tịnh
Chẳng thấy sanh tử dơ ô trược
Họ chứng chân thật, Tối Thắng
Tôn
Hết thảy sắc pháp, các vô lậu
Không thể phân biệt vọng và
Không
Diệt trừ các dục, tâm giải thoát
Bậc trí đó chứng tam muội này
Trước niệm chư Phật thân vô
tướng
Sau nghe các pháp vốn thanh tịnh
Suy gẫm như thế không nghĩ khác
Chứng tam muội này thật không
khó
Thường suy tư quán các tướng
không
Tức hay diệt các đống bụi bặm
Chẳng phân biệt thành hay hoại
Tất cả ngoại đạo mất trong đây.
Với tất cả sắc, không phân biệt
Mắt tuy thấy mà tâm không lụy
Họ thấy chư Phật như vòm trời
Vượt hẳn pháp giới trong thế
gian
Tâm kia thanh tịnh mắt cũng sáng
Tuy cần tinh tấn thường trong
định
Họ đắc đa văn không thể nói
Chứng tam muội này, thật tư duy
Nếu vì chẳng chứng thấy tam muội
Hết thảy kẻ mù lẽ chứng biết
Chớ nương thấy, chẳng không thấy
Trong đó ngoại đạo đều mê muội.
Thường rời tưởng tướng mà suy tư
Thấy kia chư Phật tâm thanh tịnh
Thấy vậy rồi bèn quán hết thảy
Họ mau chóng thành tựu tam muội
Kia không đất, nước, gió, và lửa
Cũng chẳng Không giới, trụ trước
mặt
Nếu muốn quán sát hết thảy Phật
Nên tưởng nơi ngồi diễn diệu âm
Như Ta hôm nay tuyên diệu pháp
Tâm ai mến pháp, thấy thân Ta
Họ nên không có suy tư khác
Chỉ nên tưởng Phật thuyết chánh
pháp
Chuyên quán vậy, chớ tưởng nhớ
khác
Vì cầu tam muội và đa văn
Một lòng quán lời Ta dạy định
Tổng trì tất cả lời Phật dạy
Không có Phật nào trong quá khứ
Và trong hiện tại cùng tương lai
Chỉ thiền thanh tịnh vi diệu này
Kia không thể nói chứng hay bàn
Nơi ba cõi, Ta vô thượng Tôn
Vì lợi đời nên đặc biệt ra
Vì niệm chứng chư Phật Bồ Ðề
Tuyên thuyết tam muội không gì
sánh
Nếu muốn thân và tâm an lạc
Cầu Phật công đức không nghĩ bàn
Cho đến chứng Bồ Ðề vi diệu
Nên tu tam muội thù thắng này
Muốn tịnh rộng sâu biển đa văn
Vì chúng sanh mà thường cầu cần
Họ nên mau rời các bụi dục
Phải tu tam muội thù thắng này
Nếu muốn một đời thấy nhiều Phật
Thấy rồi cung kính lại thỉnh hỏi
Họ nên chóng xa chớ chấp trước
Phải quán sát tam muội vi diệu
Nơi đây không tham cũng không
sân
Cũng không ngu si hay ganh ghét
Lại chẳng vô minh cùng lưới nghi
Phải trụ sâu định tịch tĩnh này.
__________________________________________________________________ |