|
Phẩm Giác Tỉnh, thứ 16
Bấy giờ, đức Thế Tôn lại bảo Bồ
Tát Hiền Hộ rằng:
-Này Hiền Hộ! Ta nhớ xưa kia qua
nhiều vô số a tăng kỳ kiếp, có
Phật ra đời, hiệu là Tát Giá Na
Ma, đầy đủ mười hiệu. Lúc đó, có
tỳ kheo tên là Hòa Luân, sau khi
Phật diệt độ, xưng tán nói rộng
kinh điển tam muội này. Khi đó,
Ta làm một vì vua lớn, nhất tâm
chuyên cầu tam muội vi diệu này.
Ngay trong giấc mộng nghe có lời
dạy rằng: “Đây là nơi có tam
muội”, nên tỉnh dậy, đi thẳng
đến chỗ vị tỳ kheo Hòa Luân cầu
học tam muội này. Ta lại thỉnh
Pháp Sư cho thế độ cắt tóc xuất
gia để cầu nghe tam muội này, và
thường cung phụng hầu hạ vị đó.
Qua suốt 36.000 tuổi không còn
bị thiên ma che chướng.
Này các vị tỳ kheo, tỳ kheo ni,
cư sĩ nam, cư sĩ nữ! Nay Ta bảo
các vị rằng phải nên nghĩ nhớ
nghe thọ vua tam muội mà không
trì hoãn, hay không quên mất,
phải khéo hầu hạ Pháp Sư thuyết
pháp không lỗi lầm. Cầu được tam
muội này chắc sẽ chứng đắc. Nếu
trãi qua một kiếp cho đến trăm
ngàn kiếp, chẳng sanh tâm giải
đãi, thì sẽ đắc được.
Này Hiền Hộ! Nếu có người nhất
tâm cầu tam muội này phải tùy
thuận vị Pháp Sư, chẳng được xa
rời, phải dâng cúng dường thuốc
men, đồ ăn uống, y phục, giường
nằm, chỗ ngồi, và tất cả vàng
bạc châu báu. Đối với các đồ
dùng cá nhân đều cúng dường hết
mà không mến tiếc, như của chính
mình, chẳng cầu mà vẫn dâng cho.
Khi được tam muội này thì chớ
sanh tâm chán chường.
Này Hiền Hộ! Lại phải cúng dường
những vật dụng cần thiết. Đối
với người cầu pháp, nếu vị Pháp
Sư có cần, cho đến phải nên tự
dâng thân mình, cắt da thịt bắp
vế cung phụng cho vị đó. Nếu vị
Pháp Sư cần thân mạng cũng không
mến tiếc, huống gì những vật bên
ngoài mà lại không cung phụng.
Này Hiền Hộ! Người cầu pháp hầu
hạ vị Pháp Sư phải tùy thuận
Pháp Sư như vầy: Phải hầu hạ
Pháp Sư như nô tỳ hầu chủ, như
quần thần hầu vua. Người như thế
mới đắc được tam muội này. Sau
đó, phải niệm nhớ thọ trì,
thường nhớ ân Pháp Sư, thường
nghĩ cách báo đáp.
Này Hiền Hộ! Tam muội này không
phải dễ được nghe. Dù có người
qua trăm ngàn kiếp cầu nghe danh
tự cũng không thể nghe được,
huống gì nghe rồi viết chép đọc
tụng thọ trì, lại vì người mà
phân biệt giải thích.
Này Hiền Hộ! Giả sử có người đem
trân châu cúng dường hằng hà sa
số cõi nước chư Phật, phước đức
của họ tuy nhiều, nhưng không
bằng công đức sau khi nghe kinh
điển tam muội này rồi biên chép
một bài kệ vì không thể tính
lường.
Bấy giờ, đức Thế Tôn muốn tuyên
lại nghĩa trên nên nói kệ rằng:
“Ta nhớ đời quá khứ vô lượng
Đầy đủ số sáu mươi ngàn năm
Thường theo Pháp Sư chẳng tạm
rời
Trước chưa nghe tên tam muội này
Có Phật Quyết Hiệu vì chí thành
Lúc đó tỳ kheo tên Hòa Luân
Sau khi đức Thế Tôn diệt độ
Tỳ kheo nói rộng tam muội này
Ta khi ấy làm vua cõi đó
Trong mộng nghe báo nơi tam muội
Tỳ kheo Hòa Luân thường tuyên
chuyển
Vua nên nghe thọ kinh vi diệu
Vừa thức dậy liền đi tìm cầu
Thẳng đến tỳ kheo giảng tam muội
Lại bỏ ngôi vua mà xuất gia
Cung kính cúng dường chẳng tạm
dừng
Trãi qua hai mươi sáu ngàn năm
Vẫn nguyện sau gặp tuyên lưu
Thiên ma thường đến cố nhiễu
loạn
Rốt ráo chưa từng nghe đến chúng
Do đó, tỳ kheo, tỳ kheo ni
Cư sĩ nam và cư sĩ nữ
Ta khuyên các ông lời thành thật
Hãy nên thọ trì tam muội này
Nếu muốn kính phụng vị Pháp Sư
Dù qua một kiếp đến nhiều kiếp
Thường dâng thuốc men thức ăn
ngon
Cầu nghe kinh tam muội vi diệu
Lại may ức số các y phục
Giường gối đèn đuốc các châu báu
Tinh cần như thế chẳng thấy mệt
Vì nghe vi diệu tam muội này
Tỳ kheo chẳng tự cầu cung phụng
Cho đến thân mạng chẳng nuối
tiếc
Huống gì vật khác có tâm tiếc
Người cầu như thế đắc tam muội
Thọ ơn thường nghĩ nhớ báo ơn
Bậc trí nghe rồi rộng tuyên nói
Ức na do tha kiếp chuyên cầu
Tam muội vi diệu sẽ được nghe
Giả sử hằng hà sa cõi nước
Đầy cả trân bảo dùng bố thí
Trong một câu kệ hay tuyên nói
Công đức người này hơn kia nhiều
Lời chánh tuyên thuyết một câu
kệ
Hơn kia các kiếp na do tha
Huống gì nghe rồi hay rộng
truyền
Công đức người này không thể nói
Nếu ai thích hành đạo Bồ Đề
Thường vì chúng sanh cầu pháp
này
Sẽ chứng chánh giác đạo vô
thượng
Đã nghe an trụ trong định này”.
__________________________________________________________________ |