|
Phẩm Tùy Hỷ Công Đức, thứ 15
Bấy giờ, đức Thế Tôn bảo Bồ Tát
Hiền Hộ rằng:
-Này Hiền Hộ! Nếu đại Bồ Tát
thành tựu đầy đủ bốn pháp tùy hỷ,
thì đắc được tam muội Hiện Tiền,
mau chóng thành tựu đạo Bồ Đề vô
thượng chánh đẳng chánh giác.
Sao gọi là bốn pháp tùy hỷ? Đại
Bồ Tát suy nghĩ như vầy, như chư
Phật trong đời quá khứ lúc hành
hạnh Bồ Tát đều do hạnh tùy hỷ
mà đắc được tam muội này; nhờ
tam muội này mà đầy đủ đa văn;
nhờ đa văn mà mau chóng thành
tựu đạo Bồ Đề vô thượng chánh
đẳng chánh giác, nên tôi ngày
nay cũng phải như vậy, y theo
hạnh tùy hỷ mà đắc được tam muội
này; nhờ tam muội này mà đầy đủ
đa văn; nhờ đa văn mà sớm thành
tựu đạo Bồ Đề vô thượng. Này
Hiền Hộ! Đó là tụ công đức tùy
hỷ thứ nhất của đại Bồ Tát.
Này Hiền Hộ! Đại Bồ Tát lại phải
niệm nhớ như vầy: Như chư Phật
Như Lai trong tương lai lúc hành
đạo Bồ Tát đều nhờ hạnh tùy hỷ
mà đắc được tam muội; nhờ tam
muội này mà được đầy đủ đa văn;
nhờ đa văn mà mau chóng thành
tựu đạo Bồ Đề vô thượng chánh
đẳng chánh giác, nên tôi ngày
nay không khác, sẽ nhờ hạnh tùy
hỷ mà đắc được tam muội; nương
tựa vào tam muội này mà cầu đầy
đủ đa văn; do đa văn mà sớm
thành tựu đạo Bồ Đề vô thượng.
Này Hiền Hộ! Đó là tụ công đức
tùy hỷ thứ hai của đại Bồ Tát.
Này Hiền Hộ! Đại Bồ Tát phải nên
niệm nhớ như vầy: Hiện nay trong
vô lượng vô biên a tăng kỳ cõi
nước, tất cả chư Phật xưa kia
lúc còn hành hạnh Bồ Tát, cũng
nhờ tùy hỷ mà đắc được tam muội;
do được tam muội này mà đầy đủ
đa văn; do đa văn mà hiện tại
đều đắc quả Bồ Đề vô thượng, nên
tôi ngày nay cũng tùy hỷ, cho
đến muốn chóng thành tựu đạo Bồ
Đề vô thượng. Này Hiền Hộ! Đó là
tụ công đức tùy hỷ thứ ba của
đại Bồ Tát.
Lại nữa, này Hiền Hộ! Đại Bồ Tát
lại phải niệm nhớ như vầy: Nay
tôi đã ngưỡng vọng học theo hạnh
Bồ Tát mà hết thảy chư Phật
trong quá khứ đã từng hành trì;
các ngài đều nhờ tùy hỷ mà đắc
tam muội; đều nhờ tam muội mà
đầy đủ đa văn; đều nhờ đa văn mà
được thành Phật. Nay tôi nương
công đức tùy hỷ, nguyện cùng tất
cả chúng sanh, đồng sanh tâm tùy
hỷ, cùng đắc được tam muội này,
cùng đầy đủ đa văn, cùng thành
tựu đạo Bồ Đề vô thượng chánh
đẳng chánh giác. Này Hiền Hộ! Đó
là tụ công đức tùy hỷ thứ tư của
đại Bồ Tát.
Lại nữa, này Hiền Hộ! Chư Bồ Tát
đã thành tựu hạnh tùy hỷ như thế,
tam muội như thế, đa văn như thế,
sớm chứng quả Bồ Đề như thế; nhờ
công đức đó mà cùng với chúng
sanh đồng hồi hướng đến quả Bồ
Đề vô thượng chánh đẳng chánh
giác. Công đức đó thật khó xưng
lường. Nay Ta vì ông mà lược nói
chút ít phần. Ông phải chú ý
lắng nghe, khéo suy nghĩ.
Này Hiền Hộ! Ví như có người
sống đến một trăm tuổi, thân nhẹ
nhàng, khí lực mạnh, đi mau như
bay, lúc vừa sinh ra họ đã đi
suốt một thế giới; trước hết họ
đi hết các cõi ở phương đông;
như thế thứ lớp họ đi qua suốt
hết mười phương như phương nam,
tây, bắc, bốn bên, trên dưới.
Này Hiền Hộ! Ý ông nghĩ sao? Giả
sử có người thông minh xuất
chúng, khéo thông thạo toán số,
hay tính toán cõi nước, đất đai,
đường xá xa gần, dài ngắn mà
người đó đã đi qua được chăng?
Hiền Hộ bạch rằng:
-Bạch đức Thế Tôn! Không thể
được.
Đức Phật bảo rằng:
-Lại có thể đo lường chăng?
-Bạch đức Thế Tôn! Không thể
được!
-Lại có thể xem xét được chăng?
-Bạch đức Thế Tôn! Không thể
được.
-Lại có thể suy gẫm hết được
chăng?
-Bạch đức Thế Tôn! Không thể
được.
-Này Hiền Hộ! Người đó đi suốt
một trăm năm, rồi mau chóng trở
về, đi qua vô số cõi nước trong
mười phương. Người giỏi toán số
có thể tính đếm được chăng?
-Bạch đức Thế Tôn! Không thể
được. Người giỏi toán số còn
không biết buổi đầu, chỗ đi, cõi
đất xa gần, nói gì hay tính biết
người đó trong một đời tận sức
bay đi khắp mười phương, vô số
cõi nước, đường xá, số do tuần
ít nhiều; nếu muốn biết thì chỉ
có đức Thế Tôn, đại đệ tử Xá Lợi
Phất, và hàng đại Bồ Tát bất
thối mới rõ được.
-Này Hiền Hộ! Đúng như thế, đúng
như thế! Nay Ta nói rõ cho ông
nghe, nếu có người trai hiền gái
thảo nào khởi tâm cung kính,
mang đầy đủ trân bảo ở trong các
cõi nước mà người đi trong gió
đã từng đi qua, để cúng dường
chư Phật trong mười, thì phước
báu đó tuy gọi là nhiều, nhưng
không bằng một phần nhỏ công đức
của người tùy hỷ tam muội này.
Vì sao? Này Hiền Hộ! Do đại Bồ
Tát tu tam muội này nên đầy đủ
bốn pháp tùy hỷ lớn như trên,
rồi hồi hướng đến đạo Bồ Đề vô
thượng chánh đẳng chánh giác, vì
cầu đa văn thành đấng Chánh Giác.
Này Hiền Hộ! Nhân duyên hành
hạnh bố thí phước nếu so sánh
với công đức tùy hỷ tam muội thì
không thể bằng một phần trăm,
một phần ngàn, một phần trăm
ngàn vạn, một phần ức trăm ngàn,
cho đến tính đếm ví dụ cũng
không thể được.
Này Hiền Hộ! Ông nên biết rằng
công đức do tùy hỷ và hồi hướng
đạo Bồ Đề của chư Bồ Tát, nay Ta
sẽ nói cho ông biết rõ chút ít.
Hãy chú ý lắng nghe. Này Hiền Hộ!
Ta nhớ trong đời quá khứ trãi
qua vô lượng vô biên a tăng kỳ
kiếp, có Phật hiệu là Sư Tử Ý
Như Lai, đầy đủ mười hiệu, xuất
hiện ở cõi này. Này Hiền Hộ! Bấy
giờ, trong cõi Diêm Phù Đề này,
nhân dân đông đúc, có nhiều tài
sản châu báu, phồn thịnh, vui vẻ,
an ổn, thật rất đáng thích.
Này Hiền Hộ! Cõi Diêm Phù Đề này
dài rộng mười tám ngàn do tuần,
mà trong đó có mười tám ngàn đô
thành xóm làng; tất cả đều xây
dựng từ bảy loại châu báu; mỗi
đô thành dài rộng mười hai do
tuần; trong thành có chín mươi
ức dân chúng.
Này Hiền Hộ! Thành lớn tên là
Hiền Tác, có mười sáu ức dân
chúng sống trong đó, và là nơi
mà Phật Sư Tử Như Ý thị hiện đản
sanh.
Này Hiền Hộ! Hội ban đầu, đức
Phật Sư Tử Ý thuyết pháp có chín
mươi ức người chứng quả A La Hán.
Qua bảy ngày sau, trong hội
thuyết pháp thứ hai, có chín
mươi ức người chứng quả A La Hán.
Trong hội thuyết pháp thứ ba lại
có chín mươi ức người đắc quả A
La Hán. Sau hội thuyết pháp thứ
ba, lại có chín mươi ức vị Bồ
Tát thanh tịnh từ phương khác
đến tham dự đại hội. Từ đó, đức
Phật kia thường có vô số đại
chúng Thanh Văn.
Này Hiền Hộ! Lúc ấy dân chúng
hành mười điều lành, như các
chúng sanh do đức Phật Di Lặc
dạy dỗ trong tương lai; họ thành
tựu đầy đủ mười loại hạnh lành,
thọ mạng tám mươi bốn ngàn tuổi,
như các chúng sanh thời Phật Di
Lặc không khác.
Này Hiền Hộ! Lúc đó, trong thành
lớn có Chuyển Luân Thánh Vương
tên là Thắng Du, y theo chánh
pháp mà trị thế gian, đầy đủ bảy
báu, như vòng vàng ròng, voi báu,
ngựa báu, ma ni báu, nữ báu,
trưởng giả báu, chủ binh báu,
cùng với một ngàn thái tử tướng
hảo đoan nghiêm, thành tựu oai
nghi, hàng phục oán địch. Nhà
vua cai quản toàn cõi thế giới,
mà chẳng dùng đao binh, cũng
không dùng oai mà bức bách,
không có thuế má, tất cả sự thu
liễm đều đủ tự nhiên.
Khi ấy, vua Thắng Du đi thẳng
đến chỗ Phật Sư Tử Như Ý, cúng
dường bậc Chánh Giác, đảnh lễ
chân Phật, rồi lui về ngồi sang
một bên. Lúc đó, đức Phật Sư Tử
Như Ý biết tâm của nhà vua đã
khát ngưỡng nghe pháp, nên tuyên
nói rộng tam muội Hiện Tiền. Sau
khi nghe xong tam muội này, tự
thâm tâm nhà vua phát khởi sự
tùy hỷ, dâng một chuỗi châu báu
lên cho Phật. Do căn lành tùy hỷ
đó, sau khi chết, nhà vua tái
sanh trở lại cõi Diêm Phù Đề này,
làm vua hiệu là Phạm Đức, lại y
theo chánh pháp mà trị dân chúng.
Sau khi Phật Sư Tử Ý diệt độ,
trong thời chánh pháp có một vị
tỳ kheo tên là Bảo, thông minh
tinh tấn, thường vì bốn chúng
giảng rộng kinh điển như vầy.
Này Hiền Hộ! Nhà vua Phạm Đức
sau khi nghe pháp này từ tỳ kheo
Bảo xong, được niềm tin thanh
tịnh thâm sâu, khởi tâm tùy hỷ,
đem y phục vi diệu tối thượng
trị giá trăm ngàn lượng vàng
dâng lên cho vị tỳ kheo đó.
Này Hiền Hộ! Sau khi nghe tam
muội này từ tỳ kheo Bảo, nhà vua
phát tâm Bồ Đề vô thượng chánh
đẳng chánh giác, vì mến pháp nên
xả bỏ vuơng vị, xuất gia cạo bỏ
râu tóc, đắp y ca sa. Bấy giờ
cũng có trăm ngàn người thành
tựu tín tâm, y theo vương pháp
đắp y xuất gia, cũng vì tam muội
này.
Lúc ấy, tỳ kheo Phạm Đức và trăm
ngàn đại chúng tỳ kheo cùng cúng
dường hầu hạ tỳ kheo Bảo suốt
tám ngàn năm mà không mõi mệt,
nhưng chưa có thể chứng đắc tam
muội này, chỉ được nghe; nghe
rồi tùy hỷ, đầy đủ công đức của
bốn pháp tùy hỷ, hồi hướng đạo
Bồ Đề vô thượng chánh đẳng chánh
giác, như vừa tùy hỷ thì rộng
hành theo như thế. Về sau, tỳ
kheo Phạm Đức và trăm ngàn đại
chúng tỳ kheo nhờ căn lành này
mà gặp trực tiếp 68,000 chư Phật.
Ở tất cả chỗ sanh ra thường rộng
nói tam muội này cho đại chúng
nghe. Tỳ kheo Phạm Đức do căn
lành này, lại gặp được 68.000 ức
chư Phật. Trồng những căn lành
theo thứ lớp như thế, nên đắc
được tam muội này, viên mãn đầy
đủ các pháp trợ Bồ Đề xong,
chứng đắc đạo Bồ Đề vô thượng
chánh đẳng chánh giác, thành
Phật hiệu là Kiên Cố Tinh Tấn,
đầy đủ mười hiệu. Trăm ngàn vị
tỳ kheo cũng đắc được tam muội
này, và hay thành tự pháp trợ
đạo Bồ Đề, rồi đồng chứng đắc
đạo Bồ Đề vô thượng, hiệu là
Kiên Dũng, đầy đủ mười hiệu; lại
khiến cho trăm ngàn vô số chúng
sanh trụ trong đạo Bồ Đề vô
thượng chánh đẳng chánh giác.
Này Hiền Hộ! Họ vừa nghe qua lại
được công đức như thế, huống gì
Bồ Tát nghe tam muội này, đọc
tụng thọ trì, vì người nói rộng,
lại khuyên tinh cần suy tư tu
hành mà không chứng đắc sao!
Này Hiền Hộ! Do nghĩa này, chư
Bồ Tát nghe được tam muội này mà
ai lại không tùy hỷ, ai lại
không đọc tụng, ai lại không thọ
trì, ai lại không tu tập, ai lại
không nói rộng! Vì sao? Này Hiền
Hộ! Do Bồ Tát được nghe tam muội
này, nên thành tựu các pháp trợ
đạo Bồ Đề, chóng thành tựu đạo
Bồ Đề vô thượng chánh đẳng chánh
giác.
Này Hiền Hộ! Do nhân duyên đó mà
nay Ta bảo ông rằng nếu có ai
chánh tín, tâm thanh tịnh, muốn
cầu đạo Bồ Đề vô thượng chánh
đẳng chánh giác, trước hết phải
chí tâm cầu tam muội này. Bồ Tát
nếu nghe trong vòng trăm do tuần
có kinh điển tam muội này, thì
phải đích thân đến đó mà nghe
giảng giải. Nghe rồi phải đọc
tụng, thọ trì, tu tập, suy tư,
vì người nói rộng.
Này Hiền Hộ! Trong vòng trăm do
tuần phải đến nghe. Nếu Bồ Tát
nghe trong vòng hai trăm, ba
trăm, bốn trăm, năm trăm cho đến
ngàn do tuần có tam muội này,
đang được giảng ở thành đô, xóm
làng nào đó, thì phải đích thân
đến nghe, thọ trì, đọc tụng. Vì
sao? Này Hiền Hộ! Đó là do Bồ
Tát có tín tâm thanh tịnh, cầu
thành tựu đạo Bồ Đề vô thượng
chánh đẳng chánh giác. Vì vậy,
Bồ Tát chớ nên khởi tâm làm
biếng, uể oải, tán loạn, mà phải
phát tâm tinh tấn dũng mãnh,
phải vì tam muội này mà mau đến
chỗ xa ngàn do tuần đó, để được
nghe tam muội này, huống là đọc
tụng thọ trì suy tư, giải thích!
Vì sao? Này Hiền Hộ! Do nhờ tam
muội này mà hay gìn giữ tất cả
pháp trợ đạo Bồ Đề.
Lại nữa, này Hiền Hộ! Trong đại
chúng này nếu có ai dùng tâm
thuần tịnh vì cầu Bồ Đề, đi xa
ngàn do tuần, được nghe tam muội
này, thì Bồ Tát nên hầu hạ cúng
dường vị Pháp Sư thuyết pháp đó;
tất cả thức ăn đồ vật đều dâng
cúng; thường phải y theo vị Pháp
Sư đó mà hành trì; hoặc qua một
năm, hai năm, mười hai năm, trăm
năm, cho đến suốt đời vẫn y theo
vị Pháp Sư mà không rời bỏ, chỉ
vì cầu nghe tam muội này, huống
là đọc tụng, thọ trì, suy tư
nghĩa lý, vì người giải thích.
Lúc Bồ Tát đi theo hầu vị Pháp
Sư, phải buông xả tất cả vọng
tưởng trong tâm, phải tùy thuận
theo ý hạnh của vị Pháp Sư A Xà
Lê đó, tâm thành khẩn thiết hầu
hạ mà chẳng làm trái lời dạy,
khởi tâm cung kính, mến trọng,
trừ bỏ tất cả những việc không
đáng kính mến. Đối với vị Pháp
Sư thường nghĩ tưởng là vị Thiện
Tri Thức, cho đến khởi tâm xem
như chư Phật.
Này Hiền Hộ! Bồ Tát ở nơi vị
Pháp Sư A Xà Lê, hay sanh tâm
kính mến. Nếu không thọ trì đọc
tụng, suy tư, nói rộng, cho đến
không nghe tam muội này, thì
quyết không có lý nào như thế,
chỉ trừ định nghiệp đọa đường ác
bất tịnh do xưa kia đã từng phỉ
báng kinh điển thâm sâu này.
Lại nữa, này Hiền Hộ! Giả sử Bồ
Tát đó muốn rời vị Pháp Sư đó,
phải biết ân, thường nhớ ân,
thường nên báo ân. Vì sao? Này
Hiền Hộ! Đó là nhờ nhân duyên vị
Pháp Sư tuyên giảng, nên kinh
này mới được trụ ở thế gian dài
lâu.
Lại nữa, này Hiền Hộ! Nếu có Bồ
Tát vì cầu tam muội này, phải đi
đến chỗ xa ngàn do tuần, huống
gì ở những chỗ gần gũi như trong
thành ấp, xóm làng, chỗ vắng vẻ,
chỗ núi rừng hoang dã mà không
đến lắng nghe, đọc tụng, thọ trì,
suy tư nghĩa lý, vì người nói
rộng!
Lại nữa, này Hiền Hộ! Nay Ta nói
cho ông nghe, nếu có Bồ Tát vì
cầu tam muội này hay đi tới nơi
xa ngàn do tuần, nhưng chưa nghe
được tam muội này, thì vị này
phải niệm cầu căn lành trong
chánh pháp, phải tinh tấn, chớ
giãi đãi. Ông nên biết rằng Bồ
Tát đó đã không còn thối chuyển
nơi đạo Bồ Đề vô thượng chánh
đẳng chánh giác, huống gì được
nghe, thọ trì đọc tụng, suy tư,
vì người nói rộng.
Này Hiền Hộ! Ông nên xem hàng Bồ
Tát đó, sau khi nghe tam muội
này rồi mà hay thọ trì đọc tụng
tu hành, cũng sẽ thành tựu đầy
đủ các công đức lớn, cho đến dù
cầu mà chưa được nghe thì cũng
đầy đủ các căn lành lớn. Dù được
nghe hay không, cũng đều đã trụ
trong địa vị bất thối chuyển,
rốt ráo thành tựu đạo Bồ Đề vô
thượng chánh đẳng chánh giác,
huống là nghe rồi thọ trì đọc
tụng, suy tư tu tập, vì người
nói rộng, cũng khiến cho nhiều
người được nghe, thọ trì đọc
tụng, suy tư tu tập, lưu bố rộng
rãi khắp nơi.
Bấy giờ, đức Thế Tôn muốn tuyên
lại nghĩa trên liền nói kệ rằng:
“Ta nhớ xưa kia có Phật hiệu
Sư Tử Như Ý trên trời người
Lúc ấy có vua làm thượng thủ
Đích thân đến Phật cầu tam muội
Lúc vua đại trí nghe xong rồi
Vui vẻ vô vàn không thể nói
Tự tay dâng cúng chuỗi ngọc báu
Cúng dường Như Lai Sư Tử Ý
Trong tâm suy tư phát lời rằng
Con nay quy y Vô Thượng Giác
Vì thế gian mà làm lợi ích
Cúi xin khéo nói tam ma đề
Khi vua hưng khởi nghiệp lành
xong
Chết rồi sanh lại hoàng cung đó
Lại tìm gặp được tỳ kheo Bảo
Đại đức danh vang khắp mười
phương
Khi nghe thầy kia khéo thuyết
pháp
Tâm sanh hoan hỷ không xưng
lường
Tức dùng bảo y tối thắng diệu
Đắp thân tỳ kheo vì Bồ Đề
Lại cùng trăm ngàn người xuất
gia
Cúng dường hầu hạ tỳ kheo đó
Trãi qua suốt hết tám ngàn tuổi
Vì cầu tam muội này như thế
Thầy kia nói rồi chẳng thuyết
lại
Nghe thọ thâm diệu như biển cả
Lúc ấy tâm trí đều không mệt
Cầu tịch định thù thắng như thật
Sau khi các vị đó tu hành
Được gặp chư Phật đại oai hùng
Mãn đủ sáu mươi tám ngàn vị
Lúc đó cũng nghe tam muội này
Đời khác cúng dường và hầu hạ
Sáu mươi tám ngàn ức Thế Tôn
Điều nghe thâm diệu tất tùy hỷ
Nhờ nghe Phật Sư Tử Ý thuyết
Vua y theo tu hành đầy đủ
Sau thành Phật Kiên Cố Tinh Tấn
Giáo hóa chúng sanh vô số lượng
Ai ở sanh tử đều rời bụi
Theo vua xuất gia hàng ngàn vị
Cũng đồng thành Phật hiệu Kiên
Dũng
Danh đức vang khắp cõi mười
phương
Nghe tên tam muội chứng Đại Giác
Huống gì lại hay vì người nói
Chẳng nhiễm trước các cõi nước
Lại nên hiển rộng diệu suy tư
Nếu tam muội do Phật diễn thuyết
Nếu biết có giảng trăm do tuần
Vì cầu Bồ Đề nên đến nghe
Nơi lời dạy không màng mệt nhọc
Công đức người nghe không thể
lường
Nếu đến đó mà không được nghe
Còn được hàng ngàn phước đức tụ
Huống gì nghe rồi nghĩ, thuyết
ra
Hãy nên chóng cầu tam muội này
Thường nhớ kia đủ phạm công đức
Gần gũi hầu hạ chớ sanh chán
Vị thầy nào có kinh điển này
Phải đến đó tu tập cúng dường.”
__________________________________________________________________ |